ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 790: Hổ cha (8)

Trước khi đến thành phố Lang, Kiều Nghệ đã nghĩ hổ cha là người như thế nào, hoặc là oai phong lẫm liệt, hoặc là cao ngạo lạnh lùng như hổ mẹ, hoặc là dịu dàng quan tâm, nhưng cô chưa từng nghĩ hổ cha sẽ như thế này...

"À thì..." Kiều Nghệ hơi do dự, cuối cùng vẫn phun ra chữ kia: "Cha?"

Cha? Cha gì cơ? Nghe không hiểu.

Zombie hổ trắng đang đắm chìm trong thế giới bi thương, khi nghe thấy giọng nói của thú hai chân giống cái thì lỗ tai hình bán nguyệt run lên, rõ ràng là không phản ứng gì với cô.

Kiều Nghệ: "..."

Ánh mắt này của hổ cha thật sự rất là đáng sợ...

Kiều Nghệ lại bất lực, chỉ có thể cúi đầu nhìn về phía hổ mẹ.

Hổ mẹ phát hiện sắc mặt của nhóc con không đúng, nó nhìn theo ánh mắt của cô, đương nhiên cũng phát hiện ánh mắt như dao đó của zombie hổ trắng. Hổ mẹ có chút không vui, nhóc con của nó mà nó còn chưa từng hung dữ, tại sao hổ cha có thể hung dữ với con bé được chứ?

Nghĩ như thế nên nó bất mãn gầm nhẹ một tiếng với zombie hổ trắng.

"Rống!" Không được hung dữ với bé con!

Zombie hổ trắng bị rống bỗng nhiên mở to mắt như long trời lở đất và không dám tin, cái đuôi cũng cụp xuống, toàn thân cũng toát ra sự bi thương mãnh liệt.

Hổ mẹ: "..."

Hai mẹ con liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy sự bất lực trong mắt của nhau.

Nhưng không thể không nói, hổ cha như thế này không hiểu sao lại cho người ta một loại cảm giác đáng yêu.

Hổ mẹ vẫy vẫy cái đuôi dài của mình, dùng ánh mắt ra hiệu cô không cần để ý. Nó đã quen với tính cách này của zombie hổ trắng, càng để ý thì zombie hổ trắng càng được đà lấn tới.

Vì thế hổ mẹ không thèm phản ứng lại zombie hổ trắng mà đi vào trong căn phòng lớn.

Hổ trắng lớn vừa rời đi, zombie hổ trắng lập tức thoát khỏi thế giới bi thương của mình và bước vội theo. Khi đi ngang qua Kiều Nghệ, nó còn dùng mũi phì ra một tiếng rất khinh thường, hoàn toàn không có dáng vẻ nhắm mắt theo đuôi và sự bi thương mãnh liệt vừa rồi.

Kiều Nghệ chứng kiến toàn bộ quá trình thì khóe miệng giật một cái, thì ra hổ cha còn là một con hổ diễn sâu ư?

(Hổ cha: Oscar nợ ta một giải thưởng!)

Cô nhìn sang Người đẹp ốm yếu bên cạnh và thấy nụ cười trong đáy mắt anh.

"... Người đẹp ốm yếu."

Cô nhìn anh lên án.

"Sao thế?" Thẩm Chi Hủ đi qua, cánh tay dài duỗi ra ôm lấy vòng eo thon của cô, chỉ dùng chút lực đã để cô tựa vào trong lồng ngực của mình:

"Em buồn hả?"

"Buồn gì cơ?"

Thẩm Chi Hủ hất cằm về phía zombie hổ trắng đang đi theo sau lưng hổ trắng lớn.

Kiều Nghệ hiểu ý, đôi mắt hiện lên sự mờ mịt:

"Nói buồn thì cũng không đến mức..."

Dù sao có tình thương của mẹ, cô cũng sẽ không tham lam đòi hỏi tình thương của cha, cô vẫn rất dễ hài lòng.

"Vậy thì thế nào?"

"Ôi, em cũng không thể nói rõ được, đại khái là có hơi phức tạp."

Thẩm Chi Hủ chống cằm lên đầu của cô và khẽ cọ:

"Còn có anh ở đây."

Trong lòng Kiều Nghệ khẽ động, cô quay lại ôm lấy vòng eo gầy gò của Người đẹp ốm yếu và cọ mặt vào ngực của anh: "Vâng."

Hai người ôm ấp như không có ai bên cạnh, khóe mắt hổ mẹ hơi co giật khi quay đầu thấy họ như vậy, cũng không có ý định nhìn họ chằm chằm, ánh mắt đặt ở trên người của zombie hổ trắng đang dè dặt xích lại gần mình.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip