Chương 807: Thôn Đường Hà (13)
Tạ Vân Nhã thấy ánh mắt dò hỏi của Kiều Nghệ và Người đẹp ốm yếu thì rất muốn rời đi ngay, nhưng cô ấy sợ rằng nếu rời đi không bao lâu thì sẽ bị Thẩm Chi Hủ giết người diệt khẩu. Rối rắm một hồi, cô lắp bắp nói:
"Anh Thẩm, cô Kiều, hai người yên tâm, tôi sẽ không nói gì ra ngoài đâu."
"Không biết tôi đang nói gì sao, vậy lời cam đoan vừa rồi của cô là đang trêu đùa tôi hả?"
Thẩm Chi Hủ hỏi, âm cuối hơi cao lên, dọa Tạ Vân Nhã sắc mặt càng tái hơn. Anh lại chỉ cười, cười sự cẩn thận của Tạ Vân Nhã, cũng cười cô ấy tưởng tượng quá mức, có điều vẫn nổi lên mấy suy nghĩ xấu xa:
"Chẳng lẽ cô không muốn biết động vật biến dị biến thành người như thế nào sao?"
"Hả?" Kiều Nghệ hơi sửng sốt, ngơ ngác nhìn về phía Người đẹp ốm yếu. Tạ Vân Nhã đang nói cái gì vậy? Sao cô nghe không hiểu nhỉ?
Con ngươi của Tạ Vân Nhã co lại. Quả nhiên! Suy đoán hoang đường kia của cô ấy lại là thật ư? Động vật biến dị có thể biến thành người! Nếu vậy... Sau khi kinh ngạc, Tạ Vân Nhã không nhịn được nhìn thoáng qua Tiểu Hắc của mình. Liệu Tiểu Hắc của cô ấy có thể biến thành người được không? Trong lòng cô ấy dấy lên sự hy vọng, song khi đối diện với Thẩm Chi Hủ thì trái tim vẫn đang run rẩy vì sợ hãi.
"Tôi, tôi không biết anh đang nói gì."
Kiều Nghệ cũng hiểu ra gì đó nên lén bóp bóp tay của Người đẹp ốm yếu, ra hiệu anh một vừa hai phải thôi, để con gái nhà người ta sợ đến như vậy mà không xấu hổ sao!
"Tôi, tôi..." Một lúc lâu mà Tạ Vân Nhã cũng không thể nói ra một câu trọn vẹn, husky biến dị nằm trên sàn nhà cảm nhận được tâm trạng thấp thỏm lo âu của chủ nhân nhà mình thì đứng lên, đặt cằm lên đùi cô ấy.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Tạ Vân Nhã gần như muốn bật khóc, cô ấy cố nén nước mắt và từ từ nói:
"Tôi... Thật sự tôi sẽ không nói ra ngoài đâu, anh Thẩm, anh đừng giết tôi..."
"Phụt." Kiều Nghệ bị sặc nước chè.
Thẩm Chi Hủ ở bên cạnh vội vàng vỗ phía sau lưng cho cô:
"Sao lại bất cẩn như vậy."
Kiều Nghệ không trả lời anh, mà nói với Tạ Vân Nhã:
"Sao chị lại nghĩ như vậy? Chị yên tâm, tôi và Người đẹp ốm yếu sẽ không có ý định giết chị đâu."
"Nhưng, nhưng bọn tôi biết bí mật của các người..."
"Cũng không tính là bí mật phải không? Cũng có rất nhiều người biết rồi."
Kiều Nghệ đếm từng ngón tay một, cuối cùng bất lực bỏ cuộc.
"Gì cơ?" Tạ Vân Nhã nghe nói vậy thì lén liếc nhìn Thẩm Chi Hủ, thấy sự chú ý của anh đều đặt ở trên người Kiều Nghệ, lại cảm thấy thái độ của Kiều Nghệ với chính mình không tệ nên cả gan hỏi:
"Nếu vậy, có phải là tất cả động vật biến dị đều có thể biến thành người đúng không?"
Cô ấy nhanh chóng liếc qua Kiều Thụ, đó còn là một gốc thực vật biến dị, thật là thần kỳ.
"Cũng không phải."
Kiều Nghệ lắc đầu:
"Trường hợp của bọn tôi rất đặc biệt, cần tinh hạch đặc biệt mới có thể biến thành người, hơn nữa... Từ nay về sau cũng không còn loại tinh hạch đó nữa. Chẳng qua dù có tinh hạch cũng chưa chắc có thể biến thành người. Chị biết đó, hấp thu tinh hạch thuộc tính khác nhau là chín phần chết một phần sống mà."
Lúc trước, chẳng phải cô, hổ mẹ và Tiểu Thụ cũng trải qua một trận lột xác hết sức đau đớn sao?
Nghe thấy điều này, bả vai Tạ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền