Chương 842: Bé hổ siêu cute phô mai que đến đây!!! (19)
Lúc Cố Hựu Kỳ và Sở Thiên nhanh chóng biết được chuyện hai bé cưng có thể biến thành người. Lúc bọn họ vội vội vàng vàng chạy tới, trông thấy hai nhóc hổ con đang vui vẻ ăn khẩu phần lương thực.
Hai người Cố Hựu Kỳ: "???"
Biến thành người đã nói đâu rồi? Sao cả hai vẫn còn thấy hổ con chứ?
Bọn họ đều không nhịn mà cùng nhìn về phía cây non mini đang ngồi ở bên cạnh ăn quà vặt. Chuyện biến thành người này vẫn là nó nói với hai người.
Cây non mini chú ý đến ánh mắt của cả hai, cắn khoai tây chiên răng rắc răng rắc như sát thần, âm thanh mơ hồ không rõ:
"Các anh đã đến muộn, hổ trắng nhỏ bé con đã biến về lại rồi."
Sở Thiên và Cố Hựu Kỳ: "..."
Cho nên hai người vẫn bỏ lỡ rồi à?
Trong khi đó, tại một góc khác, Đại Bảo bị em gái nhà mình xoa đầu cũng rất mơ hồ, ngơ ngác nhìn em gái được mẹ ôm vào lòng. Đôi mắt đen từ từ dâng lên một tầng hơi nước, dáng vẻ kìm nén không khóc chọc cho Kiều Nghệ cực kỳ đau lòng. Cô vừa định bế nó lên dỗ dành một chút, nào ngờ vừa chớp mắt, Đại Bảo cũng đã biến thành trẻ sơ sinh.
"Ôi! Biến thành người rồi!"
Thẩm Chi Hủ dùng chăn nhỏ đã chuẩn bị sẵn bọc lấy người Đại Bảo. Cả hai thấy tinh thần của con trai có chút ủ rũ sau khi biến thành người, lại nhớ đến Tiểu Bảo biến thành hình người xong liền ngủ, thế nên có thể suy đoán ra lần đầu tiên hai anh em biến hình sẽ rất mệt mỏi. Về phần lần thứ hai có mệt hay không, còn phải quan sát thêm chút nữa.
"Đại Bảo ngoan nào, ngủ đi."
Thẩm Chi Hủ ôm con trai vào lòng, học theo các bà mẹ có trẻ con ở thôn Đường Hà nhẹ nhàng vỗ về sau lưng Đại Bảo. Dần dần, mí mắt của thằng bé khép lại, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của cha.
"Người đẹp ốm yếu à, Đại Bảo cũng biến thành người rồi!"
Cùng lúc ấy, Tiểu Bảo cũng chú ý đến anh trai nhà mình cũng đã biến thành người giống như bản thân, nó hưng phấn không thôi. Bàn tay nhỏ bé dùng sức vươn về phía anh mình, muốn đi qua đó.
"A?" Tiểu Bảo khó hiểu nhìn về phía mẹ mình.
Kiều Nghệ thấy thế, dịu dàng nắm tay con gái về, thấp giọng nỉ non:
"Tiểu Bảo ngoan nhé, anh trai mệt rồi, để anh ngủ một giấc có được không?"
Tiểu Bảo còn nhỏ, nghe không hiểu mẹ nói gì, tuy nhiên nó có thể cảm giác được mẹ không muốn để mình chơi với anh trai ngay bây giờ. Đôi mắt chớp chớp, ngoan ngoãn vùi vào lòng mẹ, không nhúc nhích nữa.
"Tiểu Bảo ngoan, bây giờ con không thể dụi dụi vào anh trai được đâu."
Bé con chớp chớp mắt, dường như đang hỏi tại sao.
"Bây giờ con biến thành người rồi, vóc dáng lớn hơn anh một chút cho nên không thể kề sát vào anh được."
Sợ con gái nghe không hiểu, Kiều Nghệ còn giơ bàn tay nhỏ bé lên để bé cưng nhìn.
Ánh mắt của Tiểu Bảo từ từ mở to, tựa như nhìn thấy chuyện khó tin nào đó, tiếp theo lại nhìn về phía mẹ nhà mình rồi dời mắt sang cha mình, cuối cùng nhìn về phía anh trai đã bò lên đến bên cạnh. Bàn tay nhỏ bé trắng nõn, mềm mại mũm mĩm duỗi ra, xoa xoa cái đầu nhỏ của anh trai nhà mình, kế tiếp lớn tiếng bật cười khanh khách.
"Tiểu Bảo thật ngoan!"
Kiều Nghệ lại hôn lên mặt con gái.
Bé con tưởng rằng mẹ đang chơi với mình, lại trở nên hưng phấn, vừa kêu "ê a" vừa đưa tay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền