Chương 855: Vượt thời gian đến bên anh (5)
Thẩm Chi Hủ từ từ mở mắt ra, thứ đầu tiên anh nhìn thấy là trần nhà ố vàng.
Anh mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm, nhưng chưa kịp nghĩ sâu về nó, thì đã có một mảnh ký ức mơ hồ hiện lên trong bộ não hỗn loạn của anh.
Trong trí nhớ của anh, hình như anh đang nằm trên lưng một con hổ trắng trưởng thành, nó cõng anh chạy đi, những hình ảnh xung quanh đều biến thành tàn ảnh do tốc độ vụt đi của nó.
Là mơ sao?
Thẩm Chi Hủ nhếch môi mỉa mai.
Đã qua lâu như vậy rồi, mà mày còn hy vọng có người tới cứu mày sao?
Hay thật, lần này còn mơ thấy một con hổ trắng cứu mày nữa.
Không thể nào?
Nghĩ đến tất cả những điều kinh tởm mà người phụ nữ chết tiệt đó đã làm với mình, cơn tức giận trong lòng Thẩm Chi Hủ gần như muốn biến thành thực thể.
Cũng vào lúc này, một tiếng lộp bộp nhẹ nhàng thu hút sự chú ý của anh, anh vô thức nhìn theo tiếng động đó, mới chợt nhận ra nơi mình đang ở không phải là phòng thí nghiệm!
Chẳng lẽ người phụ nữ Hà Nguyệt Liên kia đã chuyển mình đến nơi khác?
Ý tưởng này vừa nảy lên đã nhanh chóng bị Thẩm Chi Hủ bác bỏ, bởi vì anh nhận thấy ngôi nhà mình đang ở đã rất cũ, đây chắc chắn không phải là nơi Hà Nguyệt Liên dừng chân và...
Những xiềng xích trói buộc tay chân anh đã biến mất.
Đáy mắt Thẩm Chi Hủ lóe lên một tia sáng, anh hơi giơ tay lên, nhìn thấy vết thương sâu trên hai cổ tay của mình, đó là vết sẹo trước kia do anh vùng vẫy.
Anh thờ ơ thu lại ánh mắt và từ từ đứng dậy khỏi giường.
Mới vừa ngồi ngồi xuống ngay ngắn, khoét mắt anh quét xuống dưới giường đã thấy một cục màu trắng, nhìn kỹ mới biết đây là cái cục gì! Rõ ràng là một con hổ trắng lớn cao gần ba mét!
Hóa ra anh không có nằm mơ? !
Trái tim tĩnh lặng đã lâu lại bắt đầu đập lên dữ dội, đôi má nhợt nhạt cũng hơi đỏ lên do tâm trạng đang phập phòng lên xuống.
Cùng lúc ấy, Kiều Nghệ đang buồn chán nghịch mấy viên tinh hạch màu hồng nhạt dưới giường. Chợt cô cảm nhận được một ánh mắt không thể bỏ qua, lưng cô bỗng chốc cứng đờ, cảnh giác mà quay đầu nhìn sang. Nhìn thấy Người đẹp ốm yếu nhớ nhớ thương thương của cô đã tỉnh lại, lúc này anh ngồi ở trên giường ngơ ngác nhìn cô, gò má tái nhợt hiện lên hai đóa hoa ửng đỏ, cứ như là một vẻ đẹp bệnh hoạn.
Đôi mắt của Kiều Nghệ dại ra trong giây lát, sau đó niềm vui sướng như thủy triều ùa về phía cô.
Cô không thể kìm nén được nỗi vui sướng trong lòng, nhỏ nhẹ gầm lên một tiếng rồi sau đó lại nhảy lên giường, khiến người đàn ông ngồi trên giường ngã xuống.
"Rống rống —"
Người đẹp ốm yếu, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!!!
Thẩm Chi Hủ bị đè ngã chỉ cảm thấy lưng hơi đau nhức, tâm trạng phấn khích vốn có của anh cũng bị hành động của con hổ trắng lớn làm cho nguội đi, tưởng rằng con hổ trắng lớn coi anh như con mồi và chuẩn bị cắn xé anh. Cơ thể anh đột nhiên cứng đờ, tiềm thức muốn chống cự, rồi anh nhận ra trên người mình không hề có chút cảm giác đau đớn nào, bàn tay anh giơ lên cũng bị đông cứng giữa không trung.
Lại nhìn kỹ một chút, thấy con hổ trắng lớn kia không hề có dấu hiệu cắn xé mình, thậm chí còn trìu mến mà cọ vào cổ anh, trông giống như một con mèo lớn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền