Chương 860: Vượt thời gian đến bên anh (10)
Thẩm Chi Hủ không dám tin, anh buông hổ trắng lớn ra và bắt đầu kiểm tra cơ thể của mình.
Sự chú ý của Kiều Nghệ được kéo về, thấy tình hình hiện tại của anh không tệ, cô lại xem xét phía sau lưng anh và lập tức mừng rỡ.
"Gừ gừ!" Người đẹp ốm yếu! Cái đuôi của anh thu lại rồi kìa!
Nghe ra sự kích động của hổ trắng lớn, Thẩm Chi Hủ không khỏi nhìn theo ánh mắt cô ra sau lưng xem xét. Anh sững sờ khi không thấy chiếc đuôi màu vàng nhạt khiến anh căm ghét đó nữa, sau đó đưa tay sờ ra sau lưng nhưng không sờ thấy đuôi đâu. Anh lập tức sờ đến xương cụt của mình nhưng nơi đó cũng bằng phẳng, không có thứ gì khác lạ, lúc này anh mới thật sự tin rằng cái đuôi nối với xương cụt của mình đã biến mất!
Từng tia mừng rỡ tràn ra trong lòng, lần đầu tiên Thẩm Chi Hủ lộ ra nụ cười vui sướng từ tận đáy lòng kể từ sau khi được cứu ra.
Kiều Nghệ vô tình ngước mắt và phát hiện nụ cười đó, cô vô thức nhìn đến ngây người.
"Gừ gừ." Người đẹp ốm yếu, anh thật là đẹp trai.
Thẩm Chi Hủ nhìn theo tiếng nói về phía hổ trắng lớn, đối diện với đôi mắt tròn xoe và trong veo đó, đột nhiên anh có suy nghĩ rằng hổ trắng lớn để mình hấp thu tinh hạch màu hồng, có phải là đã sớm biết tác dụng kỳ diệu của tinh hạch màu hồng hay không?
Anh liếm liếm đôi môi khô khốc rồi dò hỏi:
"Gừ Gừ, có phải em biết tác dụng của tinh hạch màu hồng đúng không?"
Wow, Người đẹp ốm yếu đúng là thận trọng mà.
Kiều Nghệ và anh chung giường chung gối lâu như vậy, dù sự tìm tòi nghiên cứu trong đáy mắt anh che giấu tốt đến đâu thì cô vẫn nhìn ra được. Cô giả vờ không hiểu, ngơ ngác nhìn qua anh.
"Gừ gừ?" Anh đang nói gì vậy? Sao tôi nghe chẳng hiểu gì cả?
Trình độ giả ngu của Kiều Nghệ đã đến mức xuất thần, Thẩm Chi Hủ nhất thời cũng không phân biệt được thật giả. Hơn nữa, anh cảm thấy hổ trắng lớn mới hiểu nhân tính không bao lâu nên chắc là sẽ không biết tác dụng của tinh hạch màu hồng này, càng không biết giả ngu gạt người, chắc là đánh bậy đánh bạ thôi.
Thẩm Chi Hủ dùng lý do này để thuyết phục chính mình, để bản thân không đi truy đến cùng chuyện này nữa mà bắt đầu nghiên cứu về cái đuôi đã biến mất của mình.
Cũng không biết cái đuôi đó thật sự biến mất, hay chỉ tạm thời biến mất.
Cùng với sự nghi ngờ này, Thẩm Chi Hủ đột nhiên cảm thấy xương cụt lại có cảm giác khác thường, quay đầu nhìn lại thì lại thấy cái đuôi màu vàng nhạt đó lòi ra.
Đây là chuyện gì vậy?
Thẩm Chi Hủ không khỏi nhíu chặt lông mày, tâm trí đều đặt trên chiếc đuôi đó, không phát hiện hổ trắng lớn bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào cái đuôi màu vàng nhạt kia.
Chà, cái đuôi trên người của Người đẹp ốm yếu thật đẹp.
Từ nhỏ Kiều Nghệ đã sợ loài bò sát có vảy trên người, nhưng cô lại không sợ cái đuôi phủ đầy vảy màu vàng nhạt này, phải chăng là bởi vì nó mọc ở trên cơ thể của Người đẹp ốm yếu?
Nghĩ như vậy, Kiều Nghệ lén liếc qua Người đẹp ốm yếu, thấy anh không chú ý tới mình nên cô nhẹ nhàng đi tới sau lưng anh, nhìn cái đuôi đó khẽ đong đưa, móng vuốt của cô có hơi ngo ngoe muốn chạm vào.
Cô cố gắng đè nén suy nghĩ này ở đáy lòng, Người đẹp ốm yếu không thích cái đuôi này, thậm chí là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền