Chương 870: Vượt thời gian đến bên anh (20)
Trái tim Kiều Nghệ run lên, chậm rãi dời ánh mắt nhìn về phía hổ mama: "Mama..."
Hổ trắng lớn không để ý đến giấc mộng mà Thẩm Chi Hủ nhắc tới có nghĩa là gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào Kiều Nghệ.
Cô thở dài đáp lại:
"Thôi vậy, mắt thấy là thật, tai nghe là giả, mama hãy quan sát thật kỹ nhé."
Dứt lời, suy nghĩ của Kiều Nghệ lóe lên, cô biến từ một người sống sờ sờ thành một con hổ cái trưởng thành dài gần 3 mét. Ngoài những sọc ngang trên người nhạt màu hơn hổ trắng lớn một chút thì ngoại hình của cô phải tương tự hổ trắng lớn đến 8,9 phần.
Đại Bạch chưa bao giờ được chứng kiến một màn khó tưởng tượng như vậy, con ngươi hiếm hoi run lên, đồng thời nó lùi về sau một bước.
"Mi nhìn đi Đại Bạch, Ngao Ngao có giống mi không nào?"
Hổ trắng lớn vô thức gật đầu thật nhẹ, sau khi nhận ra mình vừa làm gì thì ánh mắt nó lóe lên. Mấy giây sau, Đại Bạch không nhịn được đánh giá con hổ cái trông như bản sao của mình này.
Kiều Nghệ vẫy vẫy đuôi, cứ để mặc cho hổ mẹ đánh giá mình.
Một lúc sau, hổ trắng lớn di chuyển, nó bắt đầu tiến lại gần Kiều Nghệ, cố gắng vòng quanh cô.
Dáng vẻ cẩn thận này của nó đáng yêu đến mức Kiều Nghệ không nhịn được, chủ động tiến tới, nghiêng đầu cọ vào cơ thể hổ mẹ.
"Gào..." Mẹ!
"Gào gào..." Mama!
Kiều Nghệ cảm thấy như thể mình được quay trở lại thời thơ ấu, chỉ muốn bám dính lên người hổ mama.
Đầu tiên, hổ trắng lớn sửng sốt, nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của Kiều Nghệ làm nó thực sự không nỡ đẩy cô ra, đành để cô dán vào mình cọ xát.
Thẩm Chi Hủ nhìn mà thèm, nhưng anh cũng biết bây giờ không phải là lúc để tranh giành ân sủng. Anh ho nhẹ vài tiếng, thu hút sự chú ý của hai con hổ trắng lớn.
"Ngao Ngao biến về lại đi, nói chuyện đàng hoàng với Đại Bạch về chuyện của chúng ta nào."
Biến về lại á?
Cô cũng muốn lắm, nhưng mà...
Kiều Nghệ ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào người nào đó mà không nói một lời.
Người nào đó xoa mũi, quay người qua đối mặt với bức tường.
"Anh không nhìn đâu, em biến được rồi đấy."
Thế còn nghe được.
Kiều Nghệ hài lòng, sau khi biến thành người, cô nhanh chóng nhặt bộ đồ ngủ rơi trên sàn lên mặc vào. Đồng thời cô cũng cảm thấy may mắn vì bộ đồ ngủ đủ rộng rãi, chất lượng cũng đủ tốt để không bị thân hình của mình xé rách.
Ăn mặc chỉnh tề xong, Kiều Nghệ nói một tiếng "Được rồi". Không đợi Thẩm Chi Hủ xoay người lại, cô ngồi xổm luôn xuống đất, nhìn vào đôi mắt tròn xoe khó che giấu được sự kinh ngạc của hổ mẹ, kể lại tất cả mọi chuyện cho nó.
Hổ trắng lớn nghe xong, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn được.
"Mama, mẹ vẫn ổn chứ?"
Hổ trắng lớn lấy lại tinh thần, bắt gặp đôi mắt xanh nhạt chan chứa vẻ quan tâm kia. Nó vô thức lắc đầu, muốn nói gì đó nhưng khổ nỗi không thể biểu đạt được, sốt ruột đến mức lắc lư cái đuôi thật mạnh.
"Mama đừng sốt ruột, đừng sốt ruột mà."
Kiều Nghệ rất ít khi thấy hổ mẹ như vậy, cô đưa tay vuốt lên sống lưng hổ mẹ để nó tỉnh táo lại.
"Những gì con nói đều là sự thật cả. Nếu mama không tin thì con dẫn mẹ đi tìm cha được không?"
Cha ư?
Ký ức hiện lên trong sâu thẳm tâm trí hổ trắng lớn, nó lẳng lặng nhìn Kiều Nghệ.
"Mặc dù cha biến thành zombie hổ trắng rồi nhưng ông ấy vẫn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền