Chương 90
Đồng tử của Trình Dao co lại khi quan sát hoàn cảnh xung quanh, nàng không ngờ rằng sau khi được thả ra, Đại Bạch lại quay người chạy nhanh vào khu rừng cách đó không xa, dường như muốn bỏ chạy.
"Đại Bạch, mi đi đâu vậy? Mau trở lại!"
Đại Bạch rời đi cũng không thèm ngoảnh lại.
Trình Dao không thể tiếp nhận sự thay đổi này, hai mắt đỏ hoe.
Sao lại thế?
Sao lại như vậy?
Loại chuyện này kiếp trước chưa từng xảy ra!
Chẳng lẽ sau khi sống lại thì tình cảm giữa nàng và Đại Bạch cũng tan biến luôn sao?
Không, không, không!
Nàng không thể nào chấp nhận được điều này!
Trình Dao nắm chặt tay, lấy hết sức lực chạy về hướng Đại Bạch rời đi. Đại Bạch chạy rất nhanh, chỉ cần Trình Dao sơ ý một cái, lập tức mất dấu nó luôn.
Những con zombie gặp phải trên đường đi đã bị Trình Dao chặt đầu, còn tinh hạch thì bị dây leo đào ra, cẩn thận giao chúng lại về tay Trình Dao.
Trình Dao chỉ có thể chạy dọc theo hướng Đại Bạch rời đi, lảo đảo đi vào trong rừng. Tìm kiếm suốt một giờ, Trình Dao không tìm thấy dấu vết nào của Đại Bạch.
Thật sự cứ như vậy mà rời đi sao?
Trình Dao đột nhiên có một loại cảm giác thất vọng, nàng không biết kiếp này đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng là ở kiếp trước Đại Bạch được nàng cứu, sau khi bình phục vết thương cũng chưa bao giờ rời xa nàng.
Nàng ngơ ngác đứng đó, toàn thân choáng váng.
Xào xạc...
Đột nhiên, một âm thanh nhỏ vang lên.
Trình Dao lập tức phản ứng, nắm chặt đường đao, dây leo quấn quanh cánh tay cũng chuẩn bị bung ra. Nhưng khi ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy cảnh tượng một Đại Bạch đang quay lại với một con hươu trong miệng.
Hốc mắt Trình Dao nóng lên, vội vàng lao tới.
"Đại Bạch! Đại Bạch!"
Nàng biết Đại Bạch sẽ không rời xa nàng!
Nó đã trở lại!
Nó thực sự đã trở lại!
Trình Dao muốn ôm Đại Bạch để chứng minh mọi thứ đều là thật chứ không phải ảo giác của nàng, nhưng rõ ràng Đại Bạch không vui như vậy. Cả người Trình Dao nhào vào tấm khiên băng đột ngột xuất hiện, bị tấm khiên băng chặn lại, nàng chợt rùng mình một cái, lùi về sau mấy bước, vẻ mặt không dám tin chăm chú nhìn Đại Bạch vẫn luôn cảnh giác với mình. Một tấm khiên băng từ không khí mỏng xuất hiện, chặn cái ôm của Trình Dao, một đôi mắt trong màu lam nhạt cảnh giác nhìn chăm chú vào nàng.
"... Đại Bạch?"
Trình Dao không nghĩ tới sẽ bị Đại Bạch ngăn cản, trên mặt xuất hiện sự xấu hổ.
"Rống..."
Đại Bạch đặt con nai trong miệng xuống, gầm lên một tiếng, sau đó cúi đầu dùng mũi huých con hươu về phía Trình Dao. Trình Dao sửng sốt, sau khi bình tĩnh lại, tâm trạng buồn bã vì bị tổn thương của nàng đã tốt hơn rất nhiều.
"Cái này... cho ta sao?"
Nàng chỉ đoán thôi, nhưng không ngờ Đại Bạch lại gật đầu.
"Tại sao?" Mới vừa hỏi xong, Trình Dao lập tức nhớ lại kiếp trước, Đại Bạch đi săn bắn một mình, mỗi lần trở về đều mang theo con mồi, cho nên vừa rồi Đại Bạch không phải là muốn bỏ rơi nàng, mà là nó muốn đi săn?
Nàng càng nghĩ càng thấy điều đó có thể xảy ra, gánh nặng trong lòng như được trút bỏ, trên môi hiện lên một nụ cười.
"Cám ơn Đại Bạch, ta biết mi sẽ không bao giờ rời bỏ ta."
Tuy nhiên, Đại Bạch cách đó không xa đột nhiên lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.
Con quái vật hai chân này đang nói cái quái gì vậy?
Làm sao nó có thể không rời bỏ nàng?
Nó còn phải đi tìm nhóc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền