Chương 571: Lại là mai kia thịnh thế ˆ
"Thiếu Khanh, xin hỏi vị kia là ai...?"
Một quan viên đi theo sau lưng lão tăng, hiếu kỳ hỏi thăm, đồng thời không nhịn được ngoái đầu nhìn về phía mấy bóng người phía sau.
Lão tăng chỉ cười ha hả đáp:
"Một vị cố nhân thôi."
Cố nhân? Trẻ tuổi như vậy mà là cố nhân?
Quan viên lại không kìm được mà nhìn lại. Chỉ thoáng liếc mắt một cái ngắn ngủi, mấy bóng người kia đã biến mất trên con đường dài phía sau, hắn vội dừng bước, rướn cổ nhìn thêm vài lần nhưng vẫn không thấy.
Cùng lúc đó, mấy người đã hội hợp với Đại sư huynh.
Đây là một gian viện lạc Giang Nam rất đỗi bình thường, mặt đất không lát gạch đá mà chỉ toàn bùn đất, ở giữa trồng một gốc cây khô, xung quanh là vài gian phòng ốc. Đại sư huynh đã bố trí xong phòng luyện đan.
Lâm Giác bước đến trước cây khô, nhìn kỹ.
"Là cây lê."
Thật tốt, ban đầu hắn đạt tới Hoa Khai Khoảnh Khắc cũng là từ một gốc cây lê.
Chỉ tiếc cây này lâu ngày không ai chăm sóc, đã chết khô, vào mùa thu lẽ ra quả lớn từng chùm mà đến một chiếc lá cũng không có.
Lâm Giác mỉm cười.
Ngay trong nụ cười ấy, cây khô bỗng bừng bừng sinh khí trở lại, trên cành bắt đầu nhú lên từng mầm nhỏ, lớn dần thành nụ hoa, trong nháy mắt, cả cây nở rộ một màu hoa lê trắng như tuyết.
Không chỉ nở hoa mà nó còn thực sự sống lại.
Rễ cây từ khô héo nhanh chóng trở nên tươi tốt, căng mọng, bắt đầu hút nước từ lòng đất. Vỏ cây khô giòn cũng dần ẩm ướt trở lại.
"Sư huynh cứ luyện đan đi,"
Lâm Giác nói,
"Chúng ta ở lại đây phụ tá sư huynh, ở Giang Nam vùng sông nước này mấy năm, cảm thụ một chút sự phồn hoa khác biệt với kinh thành Dương Châu."
Đại sư huynh tiến vào phòng luyện đan.
Quý Âm đi theo sau, những đệ tử còn lại cũng theo hiệu lệnh của Lâm Giác mà vào theo. Với trình độ hiện tại của bọn họ, không chỉ có thể học lỏm, thừa cơ cảm ngộ tu hành mà còn có thể giúp đỡ sư huynh hô phong thôi hỏa, làm việc vặt.
Tiểu sư muội vẫn đứng trong viện, cúi đầu nhìn xuống đất, rồi lại nhìn lên thân cây, cất tiếng hỏi:
"Sư huynh đây là Hoa Khai Khoảnh Khắc hay là Đoạt Sinh Dư Thọ?"
"Ta cũng không biết nữa."
Nở hoa tự nhiên là Hoa Khai Khoảnh Khắc, nhưng để một gốc cây khô không biết bao nhiêu năm, hoàn toàn không còn sức sống sống lại, từ chết chuyển sinh, thì không chỉ riêng Đoạt Sinh Dư Thọ có thể làm được.
Có lẽ còn có chút Sinh Tứ Chỉ Đạo trong đó.
Điều này cũng khiến Lâm Giác ý thức được rằng ——— sau khi tu luyện thành Bất Tử Bất Diệt, ngoài việc tự thân hồn phách tan mà hợp lại, nhục thân đứt mà liền lại, sinh cơ sinh mệnh cuồn cuộn không dứt, tựa hồ cũng có thể khiến người khác khởi tử hồi sinh.
"Sư huynh bản lĩnh càng ngày càng mạnh,"
Tiểu sư muội nói thêm,
"Xem ra sư huynh so với trong huyễn cảnh chăm chỉ hơn rất nhiều."
Lâm Giác cười không nói.
Đương nhiên là vậy.
Chỉ dựa vào Bất Tử Bất Diệt thần thông, nhiều nhất có thể bảo chứng không bị Phù Trì Thần Quân giết chết, vùi dập, không thể bảo vệ Phù Dao và những người muốn bảo vệ, càng không thể đánh bại Phù Trì Thần Quân, tự nhiên còn phải có những thần thông khác phụ trợ. Hắn chủ yếu lựa chọn Hoa Khai Khoảnh Khắc, Đoạt Sinh Dư Thọ và Diệt Hồn Thuật.
Thời gian qua, phần lớn sự khổ luyện đều dồn vào những môn này. Về sau này, chắc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền