ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chiến Lật Cao Không

Chương 1440. Điều Tra (1)

Chương 1440 - Điều Tra (1)

Tìm cô ấy về, để mẹ con đoàn tụ.

Oánh Oánh không thể thiếu mẹ.

Có rất ít người chú ý đến mẹ con Oánh Oánh trên phố, không thể mong họ cung cấp thêm thông tin về Liễu Nhân.

Nhưng Lý Đằng còn cách khác.

Khi còn ở Mộng Tinh, hắn là một Mộng Sư đã bước vào Thánh Cảnh.

Hắn có thể tự do xâm nhập vào giấc mơ của người khác, từ đó tìm hiểu những ký ức sâu xa mà chủ nhân giấc mơ không thể nhớ được.

Tối nay, khi Oánh Oánh ngủ, hắn sẽ xâm nhập vào giấc mơ của con gái, từ ký ức của con gái để tìm manh mối về hành tung của Liễu Nhân.

Sau bữa tối, được Lý Đằng bế trên vai, Oánh Oánh ngủ thiếp đi trong khi hắn đi loanh quanh.

Lý Đằng trở lại căn nhà tạm bợ, cẩn thận đặt Oánh Oánh lên giường.

“Mẹ! Mẹ đừng đi! Oánh Oánh sẽ không nghịch ngợm nữa…” Oánh Oánh vừa được đặt lên giường đã khóc, tay chân đạp loạn.

“Mẹ không đi đâu…” Lý Đằng vuốt ve khuôn mặt Oánh Oánh, dùng hồn lực an ủi cô bé.

Một lát sau, Oánh Oánh yên lặng trở lại.

Lý Đằng đi quanh căn nhà tạm.

Nhà quá nhỏ, ngoài chiếc giường đơn sơ hắn nằm và một chiếc chiếu, gần như không còn chỗ để đứng.

Chiếc chiếu trải trên sàn có lẽ là nơi Liễu Nhân và Oánh Oánh ngủ, có một con gấu bông cũ dựa vào tường, không biết nhặt từ đâu về, trông có vẻ là món đồ chơi duy nhất của Oánh Oánh.

Trên giá treo áo cạnh cửa, có treo một chiếc áo khoác nữ màu xanh nhạt, chắc hẳn là của Liễu Nhân.

Ngoài những thứ đó, không còn dấu vết nào khác của nữ chủ nhân nữa.

“Haizz…”

Lý Đằng ngồi xuống cạnh giường, khẽ thở dài.

Cảm nhận được Oánh Oánh đã ngủ say, Lý Đằng quyết định sử dụng thuật nhập mộng để thăm dò ký ức của con gái, tìm ra tung tích của Liễu Nhân.

Lý Đằng ngồi yên không động đậy, dần dần nhập tâm, tập trung linh hồn lực, chẳng bao lâu, hắn đã tiến vào giấc mơ của Oánh Oánh.

Để không ảnh hưởng đến con gái, hắn như một làn không khí trôi nổi trong giấc mơ, tiến hành quan sát.

Trong giấc mơ, Oánh Oánh xuất hiện trong màn đêm.

Cô bé đi dọc bên đường, mắt không ngừng nhìn quanh.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Oánh Oánh vô thức ôm lấy thân mình.

“Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu?”

Oánh Oánh vừa đi vừa tìm kiếm khắp nơi.

Chốc lát sau, cô bé dường như thấy bóng dáng của mẹ bên kia đường.

Cũng có thể chỉ là bóng dáng giống mẹ.

“Mẹ ơi!” Oánh Oánh hét lên về phía bên kia đường.

Nhưng bóng dáng ấy không có phản ứng gì, nhanh chóng biến mất vào một con hẻm tối.

Oánh Oánh muốn băng qua đường, nhưng trên đường xe cộ lao vun vút.

Cô bé do dự, chờ đợi, cuối cùng tìm được lúc ít xe hơn.

Rồi cô bé nhanh chóng chạy qua đường.

Một tiếng phanh xe chói tai vang lên, một chiếc xe dừng lại cách Oánh Oánh chưa đến nửa mét.

“Con nhà ai thế này? Người lớn không biết trông nom gì à?” Tài xế thò đầu ra mắng vài câu.

Oánh Oánh chạy qua đường, lao vào con hẻm tối.

Nhưng bên trong tối om, không thấy bóng dáng mẹ đâu.

“Mẹ ơi! Con không nghịch nữa, mẹ về đi…” Trước con hẻm tối đen, Oánh Oánh tuyệt vọng kêu lên.

Giấc mơ trở nên không ổn định, tường, đường phố xung quanh bắt đầu rung chuyển, xe cộ trên đường cũng trôi nổi lên không, bắt đầu bay vòng vòng trên trời…

“Oánh Oánh, lần cuối con thấy mẹ là ở đâu?” Lý Đằng buộc phải can thiệp vào giấc mơ, nhẹ nhàng hướng dẫn Oánh Oánh.

Trong giấc mơ, vẻ mặt Oánh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip