Chương 67 - Không Thể Nói
.
“Cho tôi cái đùi gà.” Anna vừa đứng dậy liền nhìn thấy trước bàn Lý Đằng có một đống thức ăn, vì vậy cầm tráp cơm ngồi xuống.
“Tôi có thiếu nợ cô một cái đùi gà sao?” Lý Đằng lộ vẻ hoang mang.
“Anh nói xem? Nếu như lần trước tôi không cho anh con gà nướng, thì lần này tôi đâu bị thảm đến mức tự bạo! Kết quả vì giúp anh, hiện tại tôi cũng phải xuống địa ngục ! Đúng ra anh phải trả tôi nguyên con gà thì mới phải?” Anna cực kỳ tức giận.
“Con gà kia là cô tặng cho tôi, xét theo góc độ pháp luật, hành vi tặng đồ và mượn đồ là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, tặng đồ thì không cần phải trả lại.” Lý Đằng nhỏ giọng đáp lời Anna.
Nguyên nhân hắn hạ thấp giọng, tuyệt đối không phải vì chột dạ.
“Vậy sao? Lần này tôi giúp anh giết Phùng Đại Hải, cũng liên lụy tôi cũng xuống địa ngục thì phải tính thế nào?” Anna đe dọa nhìn Lý Đằng.
“Có sao nói vậy, lần này cô tự bạo xuống địa ngục là do ngu dốt, mục đích thật sự cũng không phải giúp tôi, mà là tự bảo vệ mình. Cho dù giúp tôi cũng chỉ là gián tiếp vô tình mà thôi, nếu như trước khi màn diễn bắt đầu, cô thành thật nói cho tôi biết, tôi sẽ nói cho cô rằng tôi không phải điệp viên ngầm, Elsa mới đúng, lúc Phùng Đại Hải giết tôi, cô cũng sẽ không ngu ngốc đi xuống ngục.” Lý Đằng nói lý lẽ với Anna.
“Nói những lời này, lương tâm của anh không thấy cắn rứt?” Anna chua xót nói.
“Không có gì thì tại sao phải cắn rứt?” Lý Đằng lầm bầm một câu.
“Anh mới vừa nói gì? Tôi nghe không rõ.” Anna trợn trắng mắt.
“Được rồi, cho cô một cái đùi gà, chúng ta xem như sòng phẳng, về sau không ai nợ ai.” Lý Đằng xé đùi gà đưa cho Anna.
“Một cái đùi gà liền xem như xong? Món nợ này anh định tính toán như vậy thôi sao?” Anna rất nghi ngờ trước câu nói này.
“Cô không muốn? Vậy cũng được, trả lại cho tôi.” Lý Đằng giựt đùi gà lại.
“Hừ! Tôi không cần đùi gà của anh, anh vẫn thiếu nợ tôi một cái nhân tình!” Anna bèn rời bàn.
“Đi tới đi lui có mệt không?” Lý Đằng lắc đầu, sau đó nhét toàn bộ đùi gà vào mồm.
Người chết là hết nợ, ngày mai diễn hình thức địa ngục, ai biết còn có thể sống trở về hay không? Nhân tình này cô muốn nợ thì nợ thôi! Dù sao ngày mai chỉ có một người sống, không phải cô thì chính là tôi, khoản nợ này nhất định không cần phải trả.
“Anna, cô giúp tôi mua một phần heo sữa quay, một phần giò heo quay, hai phần tôm hùm sốt cay, một phần thịt bò hầm khoai tây, xem như tôi thiếu nợ cô một cái nhân tình lớn được không?” Nghĩ đến người chết thì hết nợ, Lý Đằng vội vàng nói với Anna.
“Cút! ” Anna nhanh chóng ăn xong, sau đó hốt hoảng bỏ trốn.
……
“Nhiều đồ ăn như vậy anh ăn hết sao?” Hoàng Tấn sớm đã nuốt sạch màn thầu, ngay cả màn thầu móc ra từ mồm Phùng Đại Hải cũng ăn hết, vẫn có cảm giác đói, vì vậy ưỡn ngực bước tới cạnh bàn Lý Đằng.
Ăn không được, ngửi mùi gà nướng cũng đỡ nghiện.
“Đúng vậy ăn không hết.” Lý Đằng nhẹ gật đầu.
“Tôi ăn giúp anh, chớ lãng phí.” Hoàng Tấn lại nói với Lý Đằng.
Tuy rằng hắn rất muốn giựt nửa túi gà còn thừa của Lý Đằng rồi bỏ chạy, nhưng có bài học bị điện giựt của Phùng Đại Hải, lúc này Hoàng Tấn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Không lãng phí, tối nay ăn một nửa, để mấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền