Chương 98 - Kỹ Xảo
“Đừng mà…! Đừng mà…! Tôi cung khai! ” Hoàng Tấn gào to.
“Cậu cần phải suy nghĩ thật kỹ…! Một khi cậu cung khai, tất cả bốn đầu chứng cứ phạm tội đều lòi ra, phe các cậu sẽ bị thua! Mà một khi phe các cậu thua, số dư của cậu sẽ trở về âm, cậu sẽ chết chắc rồi! Tại sao có thể cung khai nhanh như vậy?” Cao Phi thừa dịp Hoàng Tấn còn chưa nói ra chứng cớ phạm tội, vội vàng ra tay chọc vài cái, trực tiếp chọc mù hai mắt Hoàng Tấn.
“A…! A…! A…! Tôi cung khai! chứng cứ phạm tội tôi nắm giữ chính là hắn đã từng giết hại ba người chiến sĩ cách mạng! Theo như quy tắc anh không thể tra tấn tôi nữa!” Hoàng Tấn vừa kêu thảm thiết vừa vội vàng nói ra chứng cớ phạm tội.
“Con mẹ nó cậu đúng là phế vật! Vừa mới bắt đầu…! đã hàng rồi? Ông đây đúng là mắt bị mù !” Lưu Hoảng trợn mắt há hốc mồm trước biểu hiện của Hoàng Tấn, người khác còn chưa đánh đã cung khai?
“Lão đại, anh nói vậy là không đúng rồi, anh nào có bị mù mắt? em mới bị mù đây này! em đã sớm suy tính rồi, kỳ thật em có khai hay không cũng chẳng quan trọng, cũng sẽ không có tác dụng quyết định, khi nào bọn hắn gom đủ 4 đầu chứng cớ phạm tội, bọn hắn mới có thể xử bắn lão đại. Chỉ cần lão đại anh chống đỡ được, sống quá hai giờ đừng hàng, bọn hắn sẽ hết cách chiến thắng! em tin tưởng lão đại anh có thể làm được !” Hoàng Tấn hiện tại đã bị mù, chẳng qua là theo bản năng giải thích cho Lưu Hoảng.
“Dựa vào cái gì mà một mình ông đây chống đỡ?” Lưu Hoảng cảm thấy có chỗ nào sai sai.
“Giảng đạo lý, bọn hắn muốn giết chính là anh, cũng không phải em. Em đoán chắc là anh không thể nào cung khai, dưới loại tình huống này, một người chống đỡ với hai người chống đỡ có gì khác nhau?” Hoàng Tấn tiếp tục phân tích cho Lưu Hoảng.
“Mẹ kiếp!” Lưu Hoảng phát hiện tên này chỉ nói được có một lý do.
“Chớ mắng người…! Chúng ta không thể giảng đạo lý sao? Chẳng lẽ em nói không đúng sao? Nếu anh cảm thấy em sai ở đâu thì có thể phản bác, mắng chửi người cũng không thú vị, chứng tỏ mình không có đẳng cấp, chỉ số thông minh kéo xuống thấp như Phùng Đại Hải.” Hoàng Tấn ôm sai bắp đùi, bị Cao Phi đâm mù mắt, hiện tại lại bị mắng chửi, trong lòng rất là khó chịu.
“Ông đây……” Lưu Hoảng bị tức ói máu, rốt cuộc hắn đã hiểu tại sao ở cảnh quay trước, tại sao Phùng Đại Hải lại đánh Hoàng Tấn. Đáng tiếc, lúc này biết được thì đã quá muộn.
“Cậu khai quá nhanh đi? Tôi còn có rất nhiều ý tưởng chưa xài……” Cao Phi liếc nhìn Hoàng Tấn, vẻ mặt rất thất vọng. Dựa theo quy tắc, một khi cung khai, hắn sẽ không thể dụng hình với Hoàng Tấn.
Bất quá cũng may, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của Lý Đằng giao cho.
“Nhìn anh đâm tôi này……Hai mắt đều mù! Đau chết mất! Anh cũng trút được cơn giận, xem như chúng ta huề nhau, anh giúp tôi nới lỏng dây thừng với, trói chật quá đi.” Hoàng Tấn nói với Cao Phi.
“Ừ, cũng may là cậu nhắc nhở tôi, quy tắc chỉ nói không thể dùng hình, cũng không nói cấm trói dây thừng……” Cao Phi nghe Hoàng Tấn nói như vậy, chẳng những không nới dây thừng cho Hoàng Tấn, ngược lại còn xiết chặt dây thừng.
“Này này! Đừng chơi như vậy…! Nhanh nới lỏng ra! Tôi không thể hít thở!” Hoàng Tấn gào to.
“Cậu có thể nói chuyện chứng tỏ cậu có thể hít thở được.” Cao Phi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền