Chương 101 : Cháu Chỉ Là Tìm Đúng Người Làm Mai Thôi
Phan Châu.
Lệ Hồ Sơn Trang.
Đây là một trong những quán bán món Quảng Đông nổi tiếng nhất Phan Châu.
Kể từ khi Lý Hưng Văn hợp tác với Ngụy Nguyên Châu, hầu như mỗi lần tặng quà đều mời ông ta đến Lệ Hồ Sơn Trang ăn cơm, lần này cũng không ngoại lệ.
Ngụy Nguyên Châu năm nay năm mươi sáu tuổi, không nói ngoại hình bình thường, chiều cao cũng chỉ có một mét sáu ba, cộng thêm đầu hói cùng dáng người to béo, có thể dùng chữ “xấu” để hình dung.
Hai bên gặp mặt chào hỏi.
Trong lúc đợi lên món, Ngụy Nguyên Châu nhìn hai người xứng đôi vừa lứa đang ngồi đối diện, ông ngưỡng mộ nói: “Cậu Văn này, cậu không chỉ giỏi kinh doanh, thậm chí còn rất biết cách tìm vợ, cuộc sống thật viên mãn. Nếu thằng nhóc nhà chú có nữa bản lĩnh như cậu, chú có chết cũng yên lòng.”
Lý Hưng Văn vừa rót trà cho ông ta vừa cười nói: “Chú Nguỵ quá khen rồi, chuyện làm ăn của cháu toàn nhờ chú Nguỵ dẫn dắt, cũng chỉ là khổ cực kiếm chút tiền thôi. Còn về chuyện kiếm vợ, nói ra không sợ chú Nguỵ cười, thật ra cháu chỉ tìm đúng người làm mai thôi. Vợ cháu do người làm mai giới thiệu cho đấy.”
Ngụy Nguyên Châu sững người, ngạc nhiên hỏi: “Không phải chứ cậu Văn, cô vợ xuất sắc này của cháu là nhờ xem mắt mà cưới được sao?”
Trương Thu Lan cười ngượng khi được khen.
Lý Hưng Văn đặt tách trà đã rót trước mặt Ngụy Nguyên Châu, sau đó cười nói: “Thật sự là nhờ xem mắt đấy, nói ra cũng tính là cháu và cô ấy có duyên…”
Sau đó Lý Hưng Văn kể ngắn gọn chuyện của bọn họ, cuối cùng mới cảm thán nói: “May mà lúc đó ba cháu chọn tin tưởng Giang đại sư, đồng thời cũng là lần đầu đến mời ông mai, nếu không cháu làm gì có phúc cưới được người vợ tốt thế này.”
Trương Thu Lan đón nhận mọi lời khen ngợi của chồng, trong lòng cô tràn ngập hạnh phúc.
Ngụy Nguyên Châu càng nghe mắt càng sáng lên, đối với những chuyện thần kỳ như này, mức độ tin tưởng của người Quảng Đông là số một cả nước. Thậm chí có người cho rằng, ở một khu chung cư, muốn xác định hộ nào là người Quảng Đông thì chỉ cần xem cửa nhà có thờ cúng thần hay không là biết liền.
Tuy nói như vậy có hơi phóng đại nhưng nó cũng chứng minh niềm tin vào chuyện huyền học của người Quảng Đông hơn xa những người tỉnh khác. Ở Quảng Đông, người càng giàu thì càng tin vào mấy chuyện này.
Nên khi nghe Lý Hưng Văn nói xong, Ngụy Nguyên Châu liền vội hỏi: “Cậu Văn, vị Giang đại sư này thật sự thần kỳ như cậu nói sao? Chỉ nhìn sơ qua liền biết tình trạng hôn nhân của người khác?”
Lý Hưng Văn gật đầu: “Thật sự rất thần kỳ, chuyện này không chỉ mình ba cháu tận mắt thấy đến cả cháu và vợ cũng từng thấy qua, chúng cháu đến nay đều phục sát đất năng lực của Giang đại sư.”
Nghe đến đây, Ngụy Nguyên Châu dứt khoát nói: “Cậu Văn, thằng nhóc nhà chú năm nay ba mươi ba tuổi rồi nhưng mãi không cưới vợ, khiến chú với cô nhà lo chết đi được. Chú muốn mời Giang đại sư làm mai cho nó, không biết cậu có thể giúp chú gặp mặt không?”
Lý Hưng Văn bưng tách trà lên nhấp một ngụm, cười nói: “Chuyện này đương nhiên không thành vấn đề.”
Nghĩ đến chuyện hôn nhân của con trai, Ngụy Nguyên Châu bèn thở dài: “Cậu Văn, điều kiện kinh tế nhà chú không tệ, tiếc là dáng người với nhan sắc có hơi kém. Con trai chú di truyền hết khuyết điểm của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền