ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chuyện Làm Mai Mối, Trước Giờ Ta Chưa Phục Ai Cả

Chương 1223. Chặt Đứt Đường Công Danh Như Giết Cha Giết Mẹ (3)

Chương 1223 - Chặt Đứt Đường Công Danh Như Giết Cha Giết Mẹ (3)

Người đàn ông trung niên là người địa phương, những chuyện như này ông cũng đã làm không ít, bộ dáng cao lớn thô kệch, vẻ mặt dữ tợn kia của ông ta nhìn thật ra cũng rất doạ người.

Nhưng mà, ông ta vừa định tiếp tục náo, kết quả chạm phải ánh mắt sắc như dao kia của Trần Đại Cường, liền lập tức im bặt, không dám hó hé gì thêm.

Cậu thanh niên vừa mới ra tay trước, đã chiếm chút lợi lộc, cũng coi như xả được chút giận dữ, cộng thêm lời thuyết phục của Trần Đại Cường, liền xin bà cụ năm đồng tiền mặt rồi ném thẳng vào mặt người đàn ông trung niên kia.

Người đàn ông trung niên không chiếm được tiện nghi, trong lòng rất không cam tâm, nhưng ông ta nhìn cậu thanh niên, lại nhìn Trần Đại Cường cả ánh mắt lẫn thân thể hoàn toàn không giống người bình thường bên cạnh, cuối cùng cũng không dám nói gì, cúi đầu nhặt năm đồng tiền từ dưới đất lên, sau đó trầm mặt lên xe xích lô của mình rời đi.

Cậu thanh niên thấy người đàn ông trung niên lái xe đi rồi, lúc này mới có chút nguôi giận, nói: “Loại người này thật sự là thích ăn đòn, sớm muộn gì cũng có một ngày bị người ta đánh chết.”

Trần Đại Cường cũng phụ hoạ: “Hay đi bên bờ sông sao có thể không ướt giày được chứ, loại người này sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng thôi, không có việc gì nữa thì cậu tranh thủ cùng bà về nhà đi!”

Cậu thanh niên gật đầu nói: “Cảm ơn người anh em, nếu như không phải anh ở chỗ này, tên hỗn đản kia cũng không dễ dàng chịu để yên như vậy.”

Trần Đại Cường cười: “Không có gì.”

Hai người lại nói chuyện thêm vài câu, sau đó ai về nhà nấy.

Lúc này, Trần Đại Cường đã mang theo hành lí lên lầu.

Trước khi gõ cửa, tâm tình Trần Đại Cường cũng không nhịn được mà hơi kích động, sau khi hắn tốt nghiệp trung học liền chọn đi làm lính, vừa đi đã hơn năm năm trôi qua.

Trong mấy năm cuộc sống quân đội này, hắn thật ra có thể về nhà nghỉ ngơi, hắn làm bộ đội biên phòng, mỗi kì nghỉ cũng không ngắn. Nhưng hắn còn trẻ, mỗi lần đến phiên hắn được về nhà nghỉ, hắn đều nhường cơ hội này cho những chiến hữu khác đã có vợ con.

Điều này dẫn đến suốt năm năm qua, Trần Đại Cường chưa một lần nào trở về nhà.

Cũng may, thời đại này khoa học công nghệ phát triển, người mặc dù không trở về, nhưng được sự phê duyệt của lãnh đạo, hắn vẫn có thể gọi video vài lần với cha mẹ mình, số lần gọi điện cũng ngày càng nhiều.

Hơn nữa, Trần Đại Cường lại không phải con một, cho nên cha mẹ hắn cũng không đến mức quá cô đơn.

“Cộc cộc cộc!” Trần Đại Cường gõ cửa nhà mình.

Rất nhanh sau đó, cửa mở ra, khuôn mặt của mẹ hắn xuất hiện trước mặt hắn.

“Mẹ, con về rồi đây!”

Nhìn thấy con trai lớn đột nhiên xuất hiện ở crwa nhà, Trần mẫu thật sự là vừa mừng vừa sợ, đôi mắt nhanh chóng bị bịt một tầng sương mù, bà vừa cười vừa mắng: “Thằng nhóc thúi này, trở về cũng không gọi điện thoại báo trước.”

Trần Đại Cường đôi mắt cũng có chút ướt át, hắn tựa vào một bên cửa, nhếch miệng cười: “Hì hì, đây không phải là muốn cho mọi người một bất ngờ sao, cha của con đâu, lại ra ngoài tìm người đánh cờ sao?”

Trần mẫu nhận lấy vali trong tay con trai, càm ràm: “Ông ấy ngoại trừ suốt ngày tìm người đánh cờ ra thì còn có thể làm cái gì?”

Trần Đại Cường thay dép

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip