ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chuyện Làm Mai Mối, Trước Giờ Ta Chưa Phục Ai Cả

Chương 1232. Hả Hê Lòng Người.

Chương 1232 - Hả Hê Lòng Người.

Nhìn thấy cô gái trẻ phía trước đứng lên nhắc nhở, người mẹ của đứa bé vỗ vai nó ra hiệu, ngữ khí không có chút uy nghiêm nói:

"Đã bảo con không được đạp ghế nữa, có nghe hay không?"

Nhưng mà, trong khi nói chuyện, bà ấy tốt xấu gì cũng đã đem chân con mình ở trên ghế để xuống.

Đứa bé nhìn cô với ánh mắt không cho là đúng, liền tiếp tục xem video ngắn của mình, vẫn cứ cười ha ha khi xem tới những đoạn buồn cười.

Cha của đứa bé cũng không lên tiếng, giống như đứa nhỏ đó không phải là con của mình, ông ta cầm điện thoại không biết là đang xem cái gì.

Cô gái trẻ thấy thế tuy rằng bực mình, nhưng đối phương không có đạp ghế của cô nữa, nên cô cũng không nói thêm gì nữa, mà là lựa chọn ngồi xuống.

Nhưng mà, chưa được vài phút, chân đứa nhỏ kia lại giẫm lên lưng ghế dựa, lại bắt đầu lặp lại động tác lúc trước, thỉnh thoảng cười ha ha đạp chân, quên mất lời nhắc nhở của cô gái.

Liên tục đạp bảy tám lần lên lưng ghế dựa, cô gái trẻ phía trước cũng không nhịn được lửa giận trong lòng, đứng lên lần nữa nói:

"Tôi nói này bạn học nhỏ, em làm sao vậy? Chị đã bảo em đừng đạp ghế nữa, nhưng mà em vẫn đạp, làm cha mẹ cũng mặc kệ không quản, thực sự là một chút giáo dưỡng cũng không có!"

Mẹ đứa bé vừa nghe liền không làm nữa, giọng nói của cô ta đột nhiên cao lên nói:

"Cô nói ai không có giáo dục? Đứa nhỏ này nghịch ngợm, đạp ghế cô thì làm sao? Cô là người lớn, lại còn đi tính với với một đứa nhỏ à?"

Mà thằng nhóc kia còn hướng về phía cô gái trẻ làm mặt quỷ:

"Nhếch nhếch rồi đấy!"

Bộ dáng đó nhìn là muốn đập cho một trận.

Cô gái trẻ tức giận không nói được gì, đều nói người không biết xấu hổ vô địch thiên hạ, đối mặt loại người không biết xấu hổ này, cô đúng là không có cách nào!

Thấy vậy, những người khác trong khoang tàu đều tràn đầy phẫn nỗ, Giang Phong cũng không nhìn nổi được nữa, lúc này gát chân lên trên ghế dựa, sau đó dùng lực đạp mấy lần.

Bởi vì lưng ghế dựa có một chút co dãn không gian, Giang Phong dùng sức giẫm một cái, lực xuyên qua lưng ghế tác động lên hai mẹ con, làm cho bà mẹ với đứa nhỏ suýt chút nữa đụng vào ghế dựa phía trước.

Cha đứa bé thấy thế, tức giận không nhịn nổi đứng lên, xoay người trừng Giang Phong, quát:

"Cmn, anh có bệnh à?"

Giang Phong hai tay gối ở sau gáy, để cho mình nằm càng thoải mái hơn, chân của hắn không có buông ra, vẫn cứ một cái lại một cái đạp cái ghế phía trước, thản nhiên nói:

"Miệng lưỡi sạch sẽ một chút, các anh có thể đạp ghế của hành khách phía trước, vậy tôi vì cái gì không thể đạp cái ghế của các anh?"

Cha đứa bé kiêu ngạo phách lối mắng:

"Móa, con trai của tôi mới vài tuổi, cậu là người lớn cái quái gì lại đi so sánh với một đứa nhỏ?"

Mà mẹ đứa bé cũng đứng lên, khí thế hung hăng phụ hoạ, chỉ trích Giang Phong.

Giang Phong biết giảng đạo lý với loại người này hoàn toàn là đàn gảy tai trâu, cũng chẳng thèm cùng bọn họ cãi nhau, vậy thật quá mất mặt rồi, hơn nữa không có ý nghĩa gì.

Đương nhiên, hắn cũng có thể để vệ sĩ ra tay trừng trị bọn họ dừng lại, để cho da thịt bọn họ chịu chút khổ, nhưng chỉ cần hắn động thủ vậy thì cũng không cần phải tranh cãi, làm không tốt còn phải đi một chuyến đến đồn công an,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip