Chương 95 : Báo Cảnh Sát
Quán cà phê tình lữ nào đó.
Giang Phong bưng cà phê đi tới bàn bên cạnh, kéo ghế ngồi ngay trước mặt cặp đôi kia, mỉm cười nhìn về phía người đàn ông đeo kính, hỏi: “Người anh em, xin hỏi tôi có thể ngồi xuống cùng hai người nói chuyện vài câu được không?
Người đàn ông đeo kính nghe vậy có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời: “Được thôi!”
Hắn mặc dù không quá thích nói chuyện với một người đàn ông xa lạ như vậy, nhất là lại đang trong lúc hẹn hò với bạn gái, nhưng người ta đã khách khí tới hỏi thăm, hắn cũng không nói ra được lời từ chối.
Ngược lại, vẻ mặt n Phương Phương tràn đầy cảnh giác, từ khi đi trên con đường lừa đảo này, lòng cảnh giác của cô ta đã trở nên mạnh ít nhất là mười lần so với phụ nữ bình thường, chỉ cần là nơi công cộng, cô sẽ phóng tầm mắt bốn phía, tai nghe tám hướng, phòng ngừa người đàn ông trước kia từng bị cô ta lừa gạt đột nhiên xuất hiện (đương nhiên, khả năng này rất thấp, bởi vì sau mỗi một lần lừa gạt thành công, cô ta đều sẽ chuyển sang một thành phố khác để tìm kiếm mục tiêu mới) trừng trị mình.
Chính vì lúc nào cũng duy trì sự cảnh giác như vậy, cho nên khi cô ta vừa đi vào quán cà phê, đã theo thói quen để ý tới những vị khách khác xung quanh, mà mấy người Giang Phong lại ngồi ngay bên cạnh bọn họ, đương nhiên cũng là một trong những mục tiêu mà cô ta chú ý tới.
Bởi vậy, cô ta đã biết rõ thân phận của Giang Phong, đó chính là một bà mối!
Trẻ đẹp như vậy lại là bà mối, nói thật, đây cũng là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy, có điều đây không phải trọng điểm, trọng điểm là ở chỗ bà mối này đột nhiên chạy xuống đây nói chuyện với mấy người bọn họ làm gì?
Giang Phong ngồi xuống, giống như người quen chào hỏi: “Người anh em, vị mỹ nữ này là vợ anh, hay mới chỉ là bạn gái thôi?”
Người đàn ông đeo kính cố nén khó chịu trong lòng, đáp lại: “Cô ấy là bạn gái của tôi, người anh em, tôi đang hẹn hò với bạn gái đấy, có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi!” Ngụ ý là không có việc gì thì đừng quấy rầy hắn hẹn hò.
Giang Phong thở dài, nói: “Người anh em, lúc đầu tôi không muốn nói thẳng ra như vậy, nhưng nếu anh đã không có kiên nhẫn lắng nghe, vậy tôi đành nói thẳng cho anh vậy, giúp anh tỉnh táo ra một chút!”
Nói đến đây, Giang Phong nhìn sang u Phương Phương nét mặt đã thay đổi, thản nhiên nói: “Hà Tiểu Lệ, Hoàng Tiểu Mai, Chu Tiểu Phỉ, n Phương Phương, cô nói tôi nên gọi cô bằng cái tên nào thì tốt? Cô vẫn nên tự thẳng thắn với anh ấy đi thì hơn, hay là muốn để tôi nói ra những chuyện buồn nôn cô đã từng làm ra kia?”
n Phương Phương nghe vậy, sắc mặt đại biến, sau đó cả giận nói: “Anh rốt cuộc là ai, ở đây nói hươu nói vượn cái gì thế?” Tiếng nói của cô ta có chút lớn, dẫn tới số khách đông đảo trong quán cà phê không khỏi nhìn sang.
Mà mấy người Viên Nghị, Triệu Tĩnh thì lại càng không cần nói, trực tiếp đứng dậy đi tới.
Vừa rồi, lượng tin tức hàm ẩn trong lời nói của Giang Phong quá lớn, người đàn ông đeo kính còn chưa tiêu hóa kịp, bởi vậy cũng chỉ ngẩn người ra không nói lời nào.
Giang Phong cầm trên tay tách cà phê, đặt mạnh xuống bàn một cái, cười lạnh nói: “Tôi nói hươu nói vượn? n Phương Phương, vậy tôi hỏi cô còn nhớ rõ Lâm Quế Vinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền