Chương 54: Ta là lớp trưởng mà!
Quyển 1: Ma tính không đổi
Dịch: lamlamyu17
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Vầng mặt trời đỏ chìm dần xuống vùng núi đồi phía tây.
Ánh sáng của nó không phải rực rỡ chói lòa mà mang một vẻ đẹp êm đềm.
Khoảng trời nơi ấy cũng bị nó nhuộm thành đỏ ửng, ráng chiều liên miên nối liền giống như phi tử được nhận ban thưởng, mừng rỡ vây quanh đế vương, muốn cùng say giấc nồng.
Toàn bộ núi Thanh Mao bao phủ trong sắc đỏ mờ ảo tựa màu hoa mân côi.
Từng căn nhà sàn được phủ thêm một màn lụa vàng óng.
Rừng cây trồng quanh học đường thì như thể được quét một lớp dầu loang nhè nhẹ.
Gió thổi mơn man, các học viên mang theo phụ cấp nguyên thạch vừa được phát đi ra khỏi phòng học, mỗi người đều vui mừng phấn khởi.
"Thật không biết Phương Nguyên nghĩ gì, vậy mà lại buông tha cho vị trí lớp trưởng!"
"Ha ha ha, hắn chạm mạch rồi, chắc là cả ngày đều nghĩ đến giết người. Chúng ta đừng để ý đến loại người điên khùng này nữa."
"Nhắc đến lại nhớ, hôm đó hắn xông vào học đường làm ta thật sự bị doạ đến giật cả mình. Thật quá khủng khiếp! Sau khi về nhà ta mơ thấy ác mộng cả đêm."
Các học viện tụm năm tụm ba cùng nhau đi về.
"Chào lớp trưởng."
"Ừ."
"Chào lớp trưởng."
"Ừ."
Cổ Nguyệt Mạc Bắc nghênh ngang bước đi. Hắn đi đến đâu, các học viên khom người thi lễ với hắn đến đấy.
Vẻ mặt hắn không dằn nổi sự hưng phấn và say mê.
Đây là sức hấp dẫn của quyền lực.
Cho dù chỉ là đối đãi khác nhau một chút cũng có thể làm cho người ta khẳng định giá trị bản thân.
Lúc này, mặt trời lặn về phía tây, tà dương như máu. Mạc Bắc nhìn cảnh ấy, trong lòng vui vẻ nghĩ:
"Tại sao trước kia không cảm thấy nhỉ, ánh nắng chiều đỏ hồng này thật sự đáng yêu ghê..."
"Hừ, mới là lớp trưởng thì đã vênh váo như vậy rồi, có gì hơn người chứ!"
Cổ Nguyệt Xích Thành cố ý đi ở sau là vì không muốn khom lưng chào hỏi Cổ Nguyệt Mạc Bắc.
"Thật không hiểu Phương Nguyên đang nghĩ gì, vậy mà không thèm làm lớp trưởng. Nhưng cũng may là vậy, nếu không thì người xếp thứ tư như ta làm sao có thể được làm lớp phó?"
Trong lòng Cổ Nguyệt Xích Thành vừa khó hiểu, vừa cảm thấy may mắn.
"Chào lớp phó."
Lúc này một học viên bình thường đi ngang qua lập tức cúi thấp người chào hỏi hắn.
"Khà khà, ta cũng chào ngươi."
Cổ Nguyệt Xích Thành gật gật đầu, mặt cười như nở hoa.
Học viên đi qua rồi, hắn rất tự nhiên nghĩ rằng:
"Mùi vị làm lớp phó này cũng không tệ, có lẽ làm lớp trưởng lại càng tuyệt vời hơn. Nếu như ta không phải lớp phó mà là lớp trưởng thì tốt biết bao nhiêu!"
Xích Thành vừa rồi còn cảm thấy may mắn lúc này lại đã được voi đòi tiên, bắt đầu ham muốn vị trí lớp trưởng.
Dưới thể chế của gia tộc, quyền lực của một tầng lại cao hơn một tầng, giống như từng củ cà rốt càng ngày càng to cám dỗ ở ngay phía trước.
"Tuy ta chỉ có tư chất loại bính nhưng ta tin rằng mọi việc đều sẽ ngày càng tốt hơn."
Trong lòng Cổ Nguyệt Xích Thành tràn đầy hi vọng về tương lai.
Mà giờ khắc này, cùng là lớp phó nhưng tâm trạng của Cổ Nguyệt Phương Chính rất tồi tệ, vẻ mặt cũng vô cùng khó coi.
"Ca ca, huynh!"
Hắn nghẹn họng, nhìn trân trân cổng học đường, một dáng người cô độc đang đứng chặn ở đó.
"Quy cũ cũ, mỗi người một khối nguyên thạch."
Phương Nguyên khoanh tay đứng, giọng nói bình thản.
Phương Chính há hốc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền