ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cổ Chân Nhân

Chương 59. Mặc kệ tam chuyển hay tứ chuyển, đều là khỉ cả.

Chương 59: Mặc kệ tam chuyển hay tứ chuyển, đều là khỉ cả.

Quyển 1: Ma tính không đổi

Dịch: A Hổ

Biên: Lamlamyu17

Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc

Trăng đêm nay tròn vành vạnh.

Ánh trăng sáng trong như màn lụa mỏng buông rũ lên núi Thanh Mao.

Con cóc tung mình nhảy lên, mỗi lần nhảy lại đi được khoảng chừng trăm mét. Vì dùng cách nhảy để tiến về phía trước nên dù đường núi dốc hẹp cũng không tạo thành trở ngại với nó.

Đoàn người Cổ Phú ngồi trên lưng cóc ra khỏi Cổ Nguyệt sơn trại, đuổi về theo đội buôn.

Tiếng gió vù vù vang lên bên tai, tầm nhìn lắc lư theo từng nhịp nhảy lên xuống của con cóc to lớn.

Ánh trăng soi sáng gương mặt của mọi người, người nào cũng trầm mặc, gương mặt Cổ Phú lại càng lạnh lùng như sương giá.

Qua một hồi lâu, một vị tâm phúc không chịu được sự yên tĩnh này, hắn nói với Cổ Phú: ''Chủ tử, chúng ta phải làm sao đây? Cổ Kim Sinh chết rồi. Sau khi chủ tử trở về, làm sao ăn nói với lão gia đây? Chúng ta có nên tìm một con dê thế tội hay không...''

Cổ Phú lắc đầu, hỏi ngược lại hắn: ''Ngươi có biết câu chuyện về Nhân Tổ không?''

Vị tâm phúc sững sờ, không ngờ Cổ Phú sẽ đáp lại như vậy. Trong lúc nhất thời, hắn không biết nên trả lời như thế nào mới được.

Cổ Phú tiếp tục nói: ''Nhân Tổ có hai con cổ Quy Củ, bắt được vạn cổ trong thiên hạ, được Sức Mạnh nhưng mất Trí Tuệ. Lúc này, trong lưới của hắn chỉ còn lại ba con cổ. Hắn mở ra nhìn, ba con cổ này theo thứ tự là Thái Độ cổ, Tin Tưởng cổ và Hoài Nghi cổ. Nhân Tổ không muốn thả chúng nó đi, ba con cổ đành phải thương lượng đánh cược một lần với Nhân Tổ. Chỉ cần Nhân Tổ vừa mở lưới ra, chúng nó chia làm ba phương hướng rồi bay ra ngoài cùng lúc. Nhân Tổ bắt được con cổ nào thì con cổ đó sẽ hàng phục. Ngươi nói, cuối cùng Nhân Tổ bắt được gì?"

Tâm phúc dường như hiểu ra, đáp lại: ''Là Thái Độ cổ?''

''Biết tại sao không?'' Cổ Phú lại hỏi.

Tâm phúc lắc đầu.

Cổ Phú cười một tiếng: ''Bởi vì thái độ có thể nói rõ tất cả. Mặc kệ phụ thân '"tin tưởng" cũng tốt, "hoài nghi" cũng được, ta đã tỏ rõ "thái độ

". Cổ Kim Sinh mất tích, ta ngay lập tức điều tra ở đội buôn, vừa có đầu mối liền ngựa không ngừng vó đến Cổ Nguyệt sơn trại. Trong sơn trại, ta bất chấp nguy hiểm bị bộ tộc Cổ Nguyệt bao vây tấn công mà chất vấn ngay mặt. Ta ngồi cũng không thèm ngồi, ngay cả Trúc Quân Tử tứ chuyển cũng lấy ra để nghiệm chứng lời nói của Phương Nguyên.''

''Sau khi về gia tộc, ta sẽ dùng số tiền lớn thuê bộ thần, mời Thiết Huyết Lãnh điều tra chuyện này. Mặc kệ Cổ Kim Sinh sống hay chết, ta cũng đã làm những việc cần làm của một người anh trai, tỏ rõ thái độ rồi! Ta vừa mới nghĩ thông suốt, không cần dê thế tội, cứ thẳng thắn thành khẩn trở về, vì ta thật sự không làm chuyện này! Tìm dê thế tội, không chừng ta lại rơi vào trong mưu kế của Cổ Quý. Ta có thể tìm người gánh tội thay, hắn đương nhiên cũng có thể tìm người lật lại.''

Tâm phúc thầm giật mình: ''Chủ tử, người thật sự hoài nghi Cổ Quý thiếu gia làm?''

''Hừ, không phải hắn thì còn ai có thể làm xuất sắc như vậy?'' Nói đến đây, gương mặt Cổ Phú vặn vẹo, lửa giận trong đôi mắt ông ta như muốn phun ra, ''Lúc trước ta để ý tình huynh đệ nên không làm như vậy với hắn, không ngờ hắn thâm độc đến vậy.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip