Chương 66: Người chết như lợn chết
Quyển 1: Ma tính không đổi
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Dịch: lamlamyu17
"Cút?" Phương Nguyên nghe xong lời này của Vương Nhị thì lập tức cười khẩy một tiếng rồi vung tay về phía trước.
Roạt.
Một âm thanh nhẹ vang lên, nguyệt nhận xanh thẳm nhanh chóng bắn ra.
Đồng thời, hắn đạp mạnh dưới chân một cái, xông về phía bốn thợ săn xung quanh.
"Cổ sư?!" Các thợ săn thấy nguyệt nhận này thì lập tức có người sợ hãi kêu to lên một tiếng.
Nguyệt nhận đã phóng đến rồi, bọn họ vội vàng né tránh tán loạn.
Phụp.
Một người tránh không kịp, cánh tay phải bị nguyệt nhận bắn trúng, da thịt đứt đoạn, cổ tay cùng với nửa cẳng này bị cắt rơi xuống trên mặt đất.
"A a a aaaa!"
Gã nằm trên mặt đất, vừa sợ hãi vừa đau đớn gào thét, cánh tay trái vô thức nắm chặt cánh tay phải.
Đầu cánh tay phải liên tục phun máu đỏ tươi, không lâu sau thì đã nhuộm đỏ cả mặt đất.
"Xin ngài tha mạng!"
"Chúng tôi vô ý mạo phạm mà!!"
Hai người khác thấy thảm trạng như vậy của đồng bạn, vẻ mặt lập tức trắng bệch không còn chút máu. Bọn họ vội vàng quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu với Phương Nguyên.
"Hừ, một đám vô dụng, sợ cái gì? Không phải chỉ là một cổ sư học viên thôi sao!"
Chỉ có Vương Đại vẫn còn đứng yên như trước. Phương Nguyên không nói hai lời thì đã ra tay giết chóc, điều này làm cho gã vừa sợ vừa giận. Hai tay gã mở ra, phần eo cong lại ra sau, một tay giương lên một tay co lại, cũng không biết động tác ra sao mà đã cầm cung tên ở sau lưng lên.
"Dừng lại, ngươi lại đi đến nữa thì ta bắn thủng ngươi!"
Vương Nhị vừa lui về phía sau vừa giương cung cài tên, đồng thời trong miệng còn quát lên.
"Hử?" Phương Nguyên nheo hai mắt lại, Vương Nhị này có hơi khó giải quyết. Phàm nhân bình thường nhìn thấy cổ sư, ai lại không sợ hãi, nhưng gã lại có thể giữ bình tĩnh, ngược lại là cũng có phần can đảm.
Roạt.
Lại một nguyệt nhận nữa bay ra ngoài, bắn về phía Vương Nhị.
"Đúng là không biết điều."
Vương Nhị hừ lạnh một tiếng, trong lòng nổi lên sát khí.
Gã bước chệch qua để tránh khỏi nguyệt nhận đang phóng đến, đồng thời bắn ra một mũi tên.
Mũi tên nhanh chóng bay ra, soạt một tiếng thì đã bắn đến trước mặt Phương Nguyên.
Phương Nguyên thấp người xuống, đầu hơi cúi né qua mũi tên này. Hắn vẫn xông lên liên tục phía trước, không lâu sau thì đã tiếp cận Vương Nhị.
Vương Nhị cực kỳ quả quyết, gã lập tức bỏ cung tên trong tay xuống, vung nắm đấm lớn như miệng chén lên, hung hãn nghênh đón Phương Nguyên.
Thân hình gã cao lớn, lưng hùm vai gấu, chiều cao ít nhất cũng hơn Phương Nguyên nửa thước*. Ánh mặt trời chiếu từ phía sau lưng gã, Phương Nguyên xông lên, nhìn vào đôi mắt gã đang trong bóng râm ngược sáng, đôi mắt như lang sói, sát ý đằng đằng!
(*Thước: trong hệ thống đo lường cổ 1 thước = 1/3 mét)
"Đừng!"
"Mau dừng tay!"
Hai thợ săn kia thấy hai người sắp hung hãn lao vào nhau thì đều hoảng sợ kêu to.
"Chết đi!" Đôi mắt Vương Nhị tràn đầy hung ác, cơ thịt trên mặt vặn vẹo, vừa dữ tợn vừa điên cuồng như một con sói điên khát máu.
Hai nắm đấm của gã một trái một phải nện về phía Phương Nguyên.
Nắm đấm vừa nhanh vừa mạnh mang theo cả tiếng gió rít!
Nhìn thấy nắm đấm càng ngày càng đến gần, sắc mặt Phương Nguyên vẫn không đổi, hắn đột nhiên bước chệch qua một bước!
Soạt.
Trong khoảnh khắc mành treo chuông này, hắn né qua nắm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền