Chương 77: Âm kém dương sai
Quyển 1: Ma tính không đổi
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Dịch giả: lamlamyu17
Một con lợn rừng to như con voi đang đầm mình trong bùn.
Nó nhắm hai mắt, nửa nằm nửa quỳ, cặp nanh không dính chút bùn nhơ, sáng như dao như tuyết.
Ánh hoàng hôn chiếu vào lớp lông đen mượt của nó, cái bụng to lớn có màu trắng nhô lên hạ xuống, theo mỗi nhịp hô hấp, nó phát ra tiếng hừ hừ.
Lợn rừng vương!
Phương Nguyên cách nó khoảng vài trăm thước những vẫn cẩn thận từng chút một mà di chuyển ở đầu gió.
"Tuy rằng hiện giờ ta có thể săn được lợn rừng nhưng đối mặt với con lợn rừng vương này, ta chỉ có nước chạy trốn. Cho dù là cổ sư nhị chuyển thì cũng không giết nổi nó. Nếu như không tìm ra được cổ trùng trên người nó thì không chừng còn lật thuyền trong mương."
Vương của đàn thú như vậy thường có cổ trùng sống nhờ trên thân.
Trên người của lợn rừng vương thường là Thỉ cổ, Phấn Thỉ cổ và Hoa Thỉ cổ chiếm đa số, ngoài Thỉ cổ ra còn có Thú Bì cổ hoặc là Thứ Mao Trùng.
Ở thế giới này tồn tại đủ loại đủ kiểu cổ trùng. Một số loại thì sống ở trên thân những dã thú hùng mạnh, quan hệ giữa hai bên là quan hệ cộng sinh.
Lúc dã thú gặp phải công kích, cổ trùng trên người chúng cũng sẽ cảm nhận được nguy cơ, từ đó trợ giúo dã thú chống lại kẻ địch.
Con lợn rừng vương này có thân hình to lớn, sức mạnh vượt xa lợn rừng bình thường. Phương Nguyên đối phó một mình thì cũng đã hoàn toàn không phài là đối thủ, huống chi trên người nó còn có một hoặc nhiều con cổ trùng không biết rõ.
Nhưng mà, lần này Phương Nguyên mạo hiểm đi đến đây, mục đích chủ yếu cũng không phải đi săn giết con lợn rừng này mà là hắn đang cố gắng hết sức để tránh né sự trả thù của Vương Đại.
Vương Đại biết Phương Nguyên có bản đồ da thú, suy nghĩ ở góc độ của gã, Phương Nguyên tương kế tựu kế. Hắn không đi chỗ nào hết, cứ chăm chăm nhằm vào nơi được đánh dấu chéo đỏ của lợn rừng vương.
Tuy rằng lợn rừng vương nguy hiểm nhưng dù sao nó cũng chỉ là dã thú, không có trí tuệ loài người. Vương lão hán là một kẻ phàm nhân mà còn có thể thăm dò trong này rồi bình yên trở về, vậy thì sao Phương Nguyên lại không thể?
Việc làm trái lẽ thường này, nhìn có vẻ mạo hiểm nhưng trên thực tế là ẩn giấu sinh cơ.
Phương Nguyên đi càng lúc càng đi xa, lợn rừng vương đã bị hắn bỏ rơi lại phía sau. Nếu nhìn trên bản đồ, tuyến đường của hắn là một vòng lớn, vòng qua dấu chéo đỏ, tạo thành một vòng cung tròn đầy đặn, cuối cùng đi đến sườn núi mà mấy vị gia lão đang trấn giữa, cũng là nơi tiến hành đánh giá khảo hạch giữa năm.
Sau một giờ, một thiếu niên cõng theo một cái túi lặn lội đến chỗ sườn núi này, trên người hắn dính đầy cỏ dại, quần áo vải thô bị gai đâm thành lỗ chỗ, đôi chân dính đầy bùn đất.
Thiếu niên nhếch nhác không tả xiết này chính là Phương Nguyên.
"Cuối cùng cũng bình yên trở về. Đến đây rồi, có gia lão toạ trấn, an toàn sẽ được đảm bảo hơn rất nhiều, nhưng cũng không thể sơ ý."
Phương Nguyên thầm thở dài một hơi, chầm chậm đi lên sườn núi.
Trên sườn núi dựng một cái lều giản dị, hơn mười vị học viên đang tập trung ở xung quanh đó. Bọn thị vệ học đường thì đang kiểm kê số lượng nanh lợn rừng trong túi các học viên. Mấy vị gia lão vốn phải đang
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền