ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cổ Chân Nhân

Chương 86. Hoài nghi và dò xét

Chương 86: Hoài nghi và dò xét

Quyển 1: Ma tính không đổi

Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc

Dịch giả: lamlamyu17

Trên lôi đài, Phương Chính ngất xỉu trên mặt đất, không còn động tĩnh.

Mà Phương Nguyên thì đứng ở giữa lôi đài, gương mặt vẫn lạnh lùng như trước.

Sau yên lặng ngắn ngủi, toàn trường náo động.

"Sao có thể như vậy?"

Có người ôm đầu, vẻ mặt khó tin.

"Hai quyền đấm nát phòng ngự Ngọc Bì cổ, đây, đây, đây..."

Có người nghẹn họng mà nhìn.

"Quá hung tàn, ánh ngọc quang cũng bị hắn điên cuồng tàn phá, hắn không cảm thấy đau sao?"

Những nữ cổ sư hít một hơi khí lạnh.

"Không dùng bất cứ cổ trùng mang tính phòng ngự nào, trực tiếp dùng tay oanh kích, đây đúng là hàng thật giá thật tự mình hại mình!"

Cho dù là những nam cổ sư nhìn thấy hai tay trọng thương của Phương Nguyên cũng phải co giật khoé mắt, giật mình vì sự tàn nhẫn của hắn.

Tàn nhẫn với người khác, dễ dàng. Tàn nhẫn với bản thân, khó khăn.

Phương Nguyên dùng tay không đánh nát phòng ngự của Ngọc Bì cổ, hắn không chỉ tàn nhẫn với đệ đệ ruột thịt mà đối với bản thân mình, hắn còn tàn nhẫn hơn!

"Ta đi xem thử."

Gia lão học đường không ngồi yên nữa, bỏ lại câu này rồi tự mình nhảy lên lôi đài.

Đầu tiên lão ngồi xổm xuống, kiểm tra Phương Chính đã hôn mê xong, lão nhẹ nhàng mà thở ra một hơi. Phương Chính cũng không đáng ngại, chỉ là phần đầu trúng đòn nặng, rơi vào hôn mê.

"Khó có thể tưởng tượng nổi, có phòng ngự của Ngọc Bì cổ mà lại bị người ta dùng tay không gây ra đòn đánh mạnh như vậy."

Gia lão học đường âm thầm kinh hãi. Lão ngẩng đầu, chuyển dời ánh mắt về phía Phương Nguyên, trong mắt thoáng loé lên ánh nhìn sắc bén.

"Phương Nguyên, ta đến trị liệu cho ngươi một chút."

Gia lão học đường đứng lên, bước vài bước đã đi đến bên cạnh Phương Nguyên, trực tiếp nắm cẳng tay Phương Nguyên lên.

Thương thế trên hai tay của Phương Nguyên rất nghiêm trọng, máu thịt lẫn lộn không nói, ngay cả xương tay màu trắng cũng lòi ra. Vì tấn công quá mạnh, trên bề mặt xương ngón tay của hắn còn xuất hiện những vết rạn thấy rõ.

"Đây phải là đau nhức đến mức nào, thế mà Phương Nguyên còn không nhíu mày lấy một cái."

Cho dù là gia lão học đường nhìn thấy thương thế như vậy cũng phải phát run trong lòng.

Giọng điệu của lão trở nên có phần phức tạp, lão nói với Phương Nguyên:

"Ngươi chịu đựng một lát, trị liệu sẽ rất ngứa, cũng vô cùng đau nhức."

Nói rồi, năm ngón tay trên bàn tay phải của lão mở ra, toả ra một luồng nguyệt quang màu xanh nhạt. Nguyệt quang càng ngày càng sáng, chiếu đến tay phải gia lão học đường trở thành bán trong suốt.

Thoạt nhìn qua toàn bộ tay phải của gia lão học đường dường như đã hóa thành một khối ngọc xanh thẳm. Mạch máu, đầu khớp xương bên trong cũng như bị hoá thành ngọc.

Gia lão học đường nhẹ nhàng dùng tay phải bao trùm lên nắm tay bị thương của Phương Nguyên.

Cảm giác giống như là một khối ngọc lạnh băng tiếp xúc vào trên vết thương máu thịt lẫn lộn. Phương Nguyên cảm thấy đau buốt nhưng hắn cắn răng, không hé môi tiếng nào.

Bàn tay gia lão học đường toả ra ánh nguyệt quang dịu dàng, tẩm bổ vết thương của Phương Nguyên.

Vết rạn trên xương ngón tay nhanh chóng khép lại, da thịt nứt toát cũng nhanh chóng sinh trưởng, hoàn toàn lành lại.

Phương Nguyên lập tức cảm thấy vô cùng ngứa ngáy, hắn cố nén mà thở hỗn hển từng cơn.

Nét mặt gia lão học đường vẫn bình thản, thừa dịp chữa thương cho Phương Nguyên,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip