Chương 88: Ra oai phủ đầu, làm khó dễ và chèn ép
Quyển 1: Ma tính không đổi
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Dịch giả: lamlamyu17
Trong vùng tuyết trắng, tiểu tổ năm người chạy băng băng.
Cổ Nguyệt Giác Tam nhìn bầu trời, thuận miệng nói:
"Sắc trời đã không còn sớm, nhiệm vụ chuyến này phải thu thập đất hủ nê* đóng băng, tuy rằng đơn giản thế nhưng tốn nhiều thời gian. Chúng ta nhất định phải đẩy nhanh tốc độ, tất cả mọi người theo sát ta, cố sức đừng để tụt lại phía sau. Phương Nguyên, nếu như cậu không chịu nổi nữa thì nói với chúng ta một tiếng, không sao đâu. Cậu là người mới, chúng ta sẽ chiếu cố cậu."
(*) Hủ nê: mục nát, thối rữa
Nụ cười của Cổ Nguyệt Giác Tam vô cùng hiền lành.
Phương Nguyên gật gật đầu, không nói gì.
Ba thành viên khác thì thoáng trao đổi ánh mắt với nhau, thực ra trời còn sớm, hành động này của Giác Tam không hề cần thiết. Thức ra thì y chỉ là muốn ra oai phủ đầu với Phương Nguyên thôi.
Trong lòng ba người bọn họ biết rõ nhưng cũng không vạch trần chuyện này.
Trên thực tế, loại chuyện ra oai phủ đầu này rất phổ biến. Người mới gia nhập vào tiểu tổ, các thành viên cũ hoặc ít hoặc nhiều sẽ làm vậy, tiêu diệt vẻ kiêu căng của người mới, để cho sau này dễ dàng ra mệnh lệnh và quản lý.
"Đi." Giác Tam quát khẽ một tiếng, bước chân vội vàng, dẫn đầu lao ra.
Ánh mắt Phương Nguyên lóe lên, hắn cũng cùng với ba người kia đẩy nhanh tốc độ, theo sát phía sau.
Giày trúc mũi nhọn đạp trên tuyết đọng, liên tiếp để lại những dấu chân thật sâu.
Vùng núi gập ghềnh vốn không dễ đi lại, nhất là sau khi bao phủ một lớp tuyết đọng, rất dễ trượt chân. Hơn nữa tuyết rơi xuống rồi nên khó đoán được, ai biết bên dưới lớp tuyết này là hòn đá sắc bén hay là vũng hố?
Nếu như đạp trúng cạm bẫy thợ săn bố trí, vậy thì càng xui xẻo hơn.
Sống trong thế giới này rất gian nan, chuyện chạy gấp rút như vậy nhìn như nhẹ nhàng nhưng trên thực tế, chuyện này có rất nhiều tri thức, rất nhiều người mới vì vậy mà không ít lần ngã nhào.
Chỉ có cổ sư trải qua rèn luyện lâu dài, ăn qua không ít đắng cay mà tích luỹ thành kinh nghiệm mới có thể tránh né chướng ngại một cách hiệu quả.
Gió đông rét buốt đập vào mặt, Phương Nguyên đi nhanh như tên bắn trong vùng tuyết trắng.
Khi thì nhảy bước nhỏ, khi thì chạy cự ly dài, khi thì leo lên, khi thì bước chập chững, theo sát phía sau Giác Tam.
Cả ngọn núi Thanh Mao bao phủ trong một lớp áo tuyết, rất nhiều cành khô trơ trọi, không còn một phiến lá.
Thỉnh thoảng có sóc hoặc là nai rừng bị đám người này quấy nhiễu, nhanh chóng chạy tán loạn ra xa xa.
Sau nửa giờ, Giác Tam bỗng nhiên dừng bước, đã đến nơi cần đến.
Y quay đầu lại, nhìn về phía Phương nguyên, khoé miệng mang nụ cười khen ngợi:
"Không tệ! Phương Nguyên cậu không hổ là người đứng đầu năm nay, lại có thể luôn luôn đi theo sau lưng ta, không hề tụt lại phía sau."
Phương Nguyên cười cười, không nói gì. Loại ra oai phủ đầu này hắn đã sớm biết rõ. Trên thực tế, chuyện chạy cấp tốc trên vùng tuyết đọng đã biến thành một
"tiết mục truyền thống"
, rất nhiều tiểu tổ đều sử dụng cách này để kiềm chế tính tình của người mới.
Hai người đứng tại chỗ đợi một hồi, ba thành viên còn lại mới gian nan chạy đến.
Hà, hà, hà...
Bọn họ thở hỗn hển, trán đầy mồ hôi, mặt đỏ bừng, hai người khom lưng chống tay, một người còn lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền