Chương 105 : Ngươi mẹ nó đã từng thua con chim ngốc kia sao?
"Tôn Lão Tam, mẹ nó ngươi đã vơ vét xong chưa? !"
Kim Tiểu Nhị chờ không nổi, thế là hô lớn với Tôn Lão Tam bên dưới.
"Giải quyết, xong!"
Tôn Lão Tam đáp lại.
"Hắc hắc, lần này quá tốt, tương đương với có thêm tài nguyên một lãnh địa."
Tôn Lão Tam cười lớn.
"Vậy thì có ích lợi gì, có thể đột phá tu vi không?"
Kim Tiểu Nhị hạ xuống đất, sau đó giễu cợt không chút lưu tình.
"Có thể dùng để trang trí lãnh địa nha."
Tôn Lão Tam cười cười không để ý chút nào.
Đây là suy nghĩ kì quái gì đây.
Chu Diệp muốn cười.
Hao tâm tổn trí phí sức đoạt tài nguyên, cuối cùng để trang trí lãnh địa.
"Không nói nữa, đi nhanh lên, trước giữa trưa, ta muốn tới lãnh địa của con trùng nhỏ kia."
Kim Tiểu Nhị thúc giục.
"Vậy đi thôi."
Tôn Lão Tam lưu luyến quét mắt nhìn lãnh địa của Nhục Dực Sư một vòng.
Hắn luôn cảm thấy vẫn chưa vơ vét hết.
Nếu Nhục Dực Sư biết suy nghĩ của hắn, chắc chắn đã phỉ nhổ.
Rốt cuộc lãnh địa của huynh đệ ngươi nghèo đến mức nào, mẹ nó bây giờ ta bị ngươi vơ vét đến không còn gì cả, thế mà ngươi còn không vừa lòng. . .
"Viu!"
Kim Tiểu Nhị giương cánh, móng vuốt bắt lấy Tôn Lão Tam, sau đó bay lên trời.
Nó hóa thành một vệt kim quang phi thẳng đến phương xa.
Trên mặt đất, Nhục Dực Sư yên lặng mặc niệm vì đại ca của chính mình.
"Ai, hi vọng đại ca có thể vượt qua kiếp này, tên Kim Cương này quá súc sinh."
Nhục Dực Sư nhìn lãnh địa bị đào ba thước đất, có chút muốn khóc.
. . .
Trên bầu trời.
Lần này, rốt cục Tôn Lão Tam leo lên lưng Kim Tiểu Nhị.
Hắn ngồi xếp bằng bên cạnh Chu Diệp, sau đó bắt đầu sờ loạn trên người mình.
Đang ngứa người à?
Chu Diệp không hiểu đây là tình huống gì.
Thế nhưng sau khi Tôn Lão Tam lấy ra một gốc linh dược Linh cấp hạ ngàn năm, Chu Diệp đơ người.
"Đây, tiểu thảo tinh, đây là của ngươi."
Tôn Lão Tam đưa linh dược về phía Chu Diệp.
"Hình như không ổn đâu? Ta chỉ nhìn các ngươi chiến đấu, không giúp được gì."
Chu Diệp sửng sốt, sau đó liền cự tuyệt.
"Không sao, chúng ta là bằng hữu, coi như là Tôn Lão Tam ta tặng quà cho ngươi."
Tôn Lão Tam vừa cười vừa nói.
"Ngươi làm ta ngại quá."
Mặc dù nói như vậy, nhưng Chu Diệp vẫn rất nhanh nhẹn.
Mọi người đã là bằng hữu, vậy Chu mỗ hắn sẽ không khách khí.
Nhưng, có qua có lại quan hệ mới có thể gắn bó lâu dài.
Nhưng tiếc nuối là, trên người Chu mỗ hắn chẳng có cái gì hết.
"Không có ý gì đâu, thật sự là tu vi của ngươi quá cùi bắp, cho nên ta muốn ngươi nhanh trưởng thành, sau đó chúng ta cùng đi làm giặc cướp."
Tôn Lão Tam nghiêm mặt nói.
Mẹ nó, lời này.
Chu Diệp cảm thấy trái tim thật đau.
Mặc dù trong lòng Chu mỗ thảo hắn biết mình rất cùi, nhưng có thể nói uyển chuyển một chút hay không.
Có thể đừng ngay thẳng như vậy hay không.
Nhưng Tôn Lão Tam nói lời này xong, trong lòng Chu Diệp lại không quan tâm lắm, ngược lại nghĩ đừng.
Hắn quyết định, sau này tu vi cao hơn Tôn Lão Tam, nhất định phải khoe khoang trước mặt đối phương nhiều một chút.
"Tôn Lão Tam nói lời thật đấy, tiểu thảo tinh ngươi phải cố gắng tu luyện, không thể chỉ mang danh nhị đệ tử Thanh Hư Sơn, còn phải có thực lực tương ứng."
Kim Tiểu Nhị quay đầu nói.
"Ta biết." Chu Diệp trả lời.
Chu Diệp sầu trong lòng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền