ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cỏ Dại Cũng Có Hệ Thống

Chương 1517. Bế quan

Chương 1517 : Bế quan

Buổi chiều, ánh nắng vừa đủ.

Hải Tiên đang nghỉ ngơi ở Thanh Hư Sơn.

Chu Diệp cùng Lộc Tiểu Nguyên mang theo Tiểu Mộc Mộc đi dạo ở bên ngoài.

"Có phải gần đây ngươi lên cân hay không?"

Chu Diệp cõng Lộc Tiểu Nguyên, trong lòng hơi kinh ngạc.

Hắn nhớ kỹ trước kia rõ ràng Lộc Tiểu Nguyên không nặng như vậy.

"?"

Lộc Tiểu Nguyên sắc mặt khó coi.

"Ngươi không muốn cõng ta thì cứ việc nói thẳng, tại sao lại phải công kích cân nặng của ta?"

Lộc Tiểu Nguyên cảm giác rất bị tổn thương nha.

Rõ ràng là cân nặng của nàng không hề thay đổi.

Tiểu Mộc Mộc ôm tay nhỏ ở một bên đi tới, nàng có một loại dự cảm, cha nuôi dường như gặp nguy hiểm.

"Mẹ nuôi, ý mà cha nuôi muốn nói rõ ràng chính là địa vị của người ở trong lòng hắn trở nên càng quan trọng hơn cơ mà."

Tiểu Mộc Mộc nháy mắt.

Cùng cha nuôi liếc nhau một cái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tươi cười.

Cha nuôi lại được ta cứu một mạng, thật vui vẻ (

'

'

).

Chu Diệp cảm giác khuê nữ của mình chính là tốt nhất.

Ngay cả hành vi tự tìm đường chết này của hắn, thế mà còn có thể cứu trở về được, thật con mẹ nó không thể tưởng tượng nổi.

"Đúng, nha đầu nói đúng, ý của ta chính là như vậy."

Chu Diệp liền vội vàng gật đầu, cũng không thể để cho Lộc Tiểu Nguyên hiểu lầm, nếu không hắn còn sống được hay không đây.

"Thật hay giả?"

Lộc Tiểu Nguyên có chút không tin, bất quá trong lòng cực kì ngọt ngào.

Gia hỏa này quả nhiên là quan tâm tới nàng, chỉ là không biết phải thể hiện như thế nào mà thôi.

Hừ hừ.

Lộc Tiểu Nguyên nghĩ đi nghĩ lại, càng nghĩ càng quá đáng.

"Chuyện đó đương nhiên là sự thật, ta chắc chắn sẽ không lừa ngươi nha, ta thề."

Chu Diệp vẻ mặt nghiêm túc, đàng hoàng chững chạc phát ra một lời thề đạo tâm.

Mặc dù lời thề đạo tâm không có được bất kì lực trói buộc gì đối với hắn, nhưng Chu Diệp vẫn biểu hiện ra thái độ của mình.

"Tốt tốt, ta biết rõ."

Lộc Tiểu Nguyên gật gật đầu, cằm tựa trên bờ vai của Chu Diệp, cánh tay ôm lấy cổ Chu Diệp siết thật chặt.

Chu Diệp cảm giác khó mà hít thở được.

Ủy khuất, lại không dám nói.

Tu vi cao thì thế nào, còn không phải là sợ một chút ở trước mặt ái phi hay sao.

Tiểu Mộc Mộc ở một bên, tay nhỏ lôi kéo góc áo của cha nuôi, trong lòng ê ẩm.

Cha nuôi và mẹ nuôi mới là yêu mến, còn nàng chỉ là một kẻ ngoài ý muốn nhặt về từ ven đường mà thôi.

Trong lòng phải hiểu.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tiểu Mộc Mộc cũng có chút khó chịu.

"Được rồi, thả ta xuống, chân ta không đau."

Lộc Tiểu Nguyên vỗ vỗ bả vai Chu Diệp.

"Đi."

Chu Diệp gật đầu, sau khi buông Lộc Tiểu Nguyên xuống, bế Tiểu Mộc Mộc lên.

"Nha đầu, ngươi đi bộ có mệt hay không nha?"

Chu Diệp nhẹ giọng hỏi.

Ám chỉ trong mắt rất rõ ràng.

Nha đầu ngươi đi mệt.

"Không mệt."

Tiểu Mộc Mộc rất thành thật lắc đầu, nghiêm túc nói:

"Ta cảm thấy mẹ nuôi thật sự mệt đấy, cha nuôi người vẫn là nên đi chiếu cố mẹ nuôi một chút đi."

Thể lực của Tiểu Mộc Mộc khôi phục được rất nhanh, sau khi rời khỏi ôm ấp của Chu Diệp liền chạy như bay đến nơi xa.

Mắt không thấy tâm không đau xót, cách cha nuôi mẹ nuôi xa một chút cũng không cần sợ sẽ bị tổn thương.

Nếu như Tiểu Mộc Mộc biết được càng nhiêu tri thức mà nói, giờ phút này chắc chắn liền sẽ nghĩ đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip