Chương 73 : Lời thề của Chu Diệp
- Một loại đồ vật rất thần kỳ.
Chu Diệp thở dài, trả lời, xong cũng không nghĩ giải thích gì thêm.
- Két...
Lộc Tiểu Nguyên vuốt vuốt Bách Thảo Khô, tay nhỏ khẽ động, vặn nắp bình ra.
- Hít...
Chóp mũi xích lại gần miệng bình, Lộc Tiểu Nguyên ngửi ngửi, sau đó nhíu mày.
- Ồ! Đúng là có gì đó là lạ.
Chu Diệp vừa định căn dặn Lộc Tiểu Nguyên đừng động đến chất lỏng trong bình bởi vì hắn biết thứ kia là có độc.
Thế nhưng mà khi hắn vừa mới quay đầu nhìn về phía Lộc Tiểu Nguyên thì lập tức mắt trợn tròn.
- Nấc ~
Bởi vì lúc này Lộc Tiểu Nguyên đã uống sạch Bách Thảo Khô, tinh thần phấn chấn đưa tay lau chất lỏng lưu lại bên khóe miệng.
- Tiểu Thảo Tinh, thứ này còn có hay không?
Trong mắt của Lộc Tiểu Nguyên to lóe ra ánh sáng của sự hưng phấn, nàng hỏi với hỏi ngữ khí chờ mong.
Chu Diệp vuốt vuốt mái tóc.
- Cô không có cảm giác gì sao?
Hắn hỏi.
Lộc Tiểu Nguyên vò đầu.
- Ta cần phải có cái biểu hiện gì đặc biệt hay sao?
Chu Diệp:
- ...
- Ý của ta là cô không có cảm giác, thứ này có hại hay sao?
Lộc Tiểu Nguyên mờ mịt, lắc đầu.
- Ta cảm thấy rất tốt mà. Vừa rồi còn đang buồn ngủ nhưng uống xong cái, lập tức tỉnh táo hẳn ra. Hiện tại tinh thần cực kì tốt! Thứ chất lỏng này đúng là rất thần kỳ!
Vừa nói, nàng còn vừa lắc lắc cái bình Bách Thảo Khô ở trong tay.
Chu Diệp nhìn trời, trầm mặc một lúc sau mới nói:
- Chất lỏng trong bình này chính là thuốc độc đó.
- Thật sao?
Lộc Tiểu Nguyên bừng tỉnh đại ngộ.
Nàng cẩn thận cảm thụ một lần nhưng giống như là không có vấn đề gì, ngược lại là hương vị kia làm cho nàng lưu luyến quên về.
Nhìn dáng vẻ của Lộc Tiểu Nguyên, Chu Diệp cảm thấy không muốn cùng nàng giao lưu nữa.
Loại hươu thích uống thuốc độc này không thích hợp giao lưu cùng với hắn.
- Khó trách tại sao cậu lại không uống?
Lộc Tiểu Nguyên lập tức hiểu.
- Ừm.
Chu Diệp gật đầu.
Hắn có thể uống thứ kia hay sao?
Sợ là lúc nào cảm thấy sống đủ thì mới đi uống.
- Vậy cậu còn nữa không?
Lộc Tiểu Nguyên nhìn Chu Diệp với ánh mắt chờ mong.
- Không có.
Chu Diệp lắc đầu.
Nếu như có thì hắn đã sớm cho Lộc Tiểu Nguyên rồi.
Hắn giữ lại cũng không có tác dụng gì.
- A, vậy thì ta đi ngủ đây.
Lộc Tiểu Nguyên lưu luyến đưa cái bình cho Chu Diệp, sau đó biến mất không thấy gì nữa.
Nhìn cái bình Bách Thảo Khô đã cạn trơ đáy ở trong tay, Chu Diệp cũng ngây người.
Phải gần nửa ngày sau, hắn mới tỉnh lại.
- Bách Thảo Khô, hừ...
Hắn muốn tu luyện, hấp thu linh khí, tăng điểm tích lũy vạn năng rồi tiếp tục rút thưởng.
Chu mỗ cũng không tin, mình không thể rút ra thứ gì tốt cả.
Ngồi xếp bằng, một đôi tay trắng nõn như ngọc để ở trước bụng dưới.
Chu Diệp điều động sức mạnh bên trong Huyền Đan, trên đầu ngón tay có điểm sáng màu xanh da trời hiển hiện, sau đó ngưng kết trở thành pháp ấn.
Thiên địa linh khí trong phạm vi một dặm xung quanh tựa như là mặt biển bình tĩnh bị gió nhẹ thổi qua nên chậm rãi nổi sóng.
Từng sợi thiên địa linh khí bị Chu Diệp hút vào trong pháp ấn.
Thông qua pháp ấn, bọn chúng tiến vào trong thân thể Chu Diệp, sau đó là không có sau đó nữa.
- Điểm tích lũy vạn năng + 0.1.
Mức độ đậm đặc của linh khí ở Nhân Gian không cao.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền