Chương 67 : Ta là nam nhân của khuê mật ngươi, cô nương, xin tự trọng!
Đúng lúc này, một bóng người bước ra từ sau đống hành lý.
Một mỹ nhân khiến người ta vừa liếc mắt đã phải kinh ngạc vì sắc đẹp của nàng, cao trên m75, dáng người thướt tha, gọn gàng, đôi chân vừa thẳng vừa dài, thuộc kiểu người dưới ngực đều là chân trong truyền thuyết. Mái tóc màu nâu được uốn kiểu gợn sóng, rũ xuống hai bên hông, khuôn mặt như bạch ngọc không tỳ vết, vô cùng tinh xảo, thoạt nhìn như phát quang, tản ra mị lực thành thục.
Nàng mặc áo T-shirt màu hồng phấn, cộng thêm một chiếc quần jeans viền hoa bó sát người. Chân nàng mang một đôi giày xăng đan cao gót, lộ ra những đầu ngón chân tinh xảo, thoạt nhìn rất thoải mái, tràn ngập khí tức thiếu nữ.
Tổng kết lại, nữ nhân này đẹp đến mức khiến người ta vừa nhìn đã có ấn tượng khắc sâu.
Là sự dung hợp hoàn mỹ giữa quyến rũ và đơn thuần.
Nếu muốn dùng một chữ để hình dung, chỉ có thể là mị!
Nếu lại nhiều hơn một chữ, chắc chắn phải là diễm!
Nhìn chung quanh một vòng, quả nhiên có rất nhiều người, đa số là nam, dừng lại quan sát, chụp ảnh, còn có hai nam nhân trung niên mặc âu phục ân cần vận chuyển hành lý giúp nàng, thoạt nhìn túy ông chi ý bất tại tửu(1).
(1): Túy ông chi ý bất tại tửu: có dụng ý khác.
Lâm Bắc Phàm vừa dẫn người qua, hai mắt Vũ Thiên Mị đã lập tức sáng lên, nàng phát hiện thoạt nhìn Lâm Bắc Phàm còn khí chất hơn trên ảnh. Tuy Lâm Bắc Phàm đang đội mũ, đeo kính mát, ăn mặc cũng rất giản dị, nhưng vẫn không thể che lấp được khí chất của hắn, cho dù đã cải trang, hắn vẫn khiến người ta cảm thấy phiêu phiêu dục tiên, bồng bềnh thoải mái.
Phía sau còn thêm bốn vệ sĩ, thoạt nhìn khiến người ta tưởng như siêu sao đang đi ra ngoài.
“Tiểu nam nhân của ta, cuối cùng ngươi cũng đã tới!” Nàng ân cần chạy chậm tới.
Lâm Bắc Phàm: “...”
Tiểu nam nhân?
Ta trở thành tiểu nam nhân của ngươi từ khi nào?
Lâm Bắc Phàm đang bước đến đột nhiên khựng lại.
Tuy hắn dừng lại, thế nhưng Vũ Thiên Mị lại không, nàng vẫn chạy chậm, dáng người mềm mại tựa như được gió cuốn đi, còn dang hai tay, nhìn như muốn ôm Lâm Bắc Phàm thật chặt.
“Ngừng! Ngươi muốn làm gì, ta là nam nhân của bạn thân ngươi, cô nương thỉnh tự trọng!” Lâm Bắc Phàm đưa tay cự tuyệt, nghĩa chính ngôn từ.
“Nam nhân của nàng cũng là nam nhân của ta!” Vũ Thiên Mị chạy đến bên Lâm Bắc Phàm, không đòi ôm nữa, nói nhỏ: “Thấy hai nam nhân phía sau ta không? Không chỉ xấu xí còn khiến người ta chán ghét, quấn lấy ta như cao da chó từ trên máy bay đến giờ. Ngươi chỉ cần giả làm nam nhân của ta, giúp ta thoát khỏi bọn họ là được.”
Lâm Bắc Phàm cạn lời: “Chuyện này không khó, nhưng cho dù ngươi muốn thoát khỏi bọn họ, cũng không cần ta giả làm nam nhân của ngươi đúng không? Cô nương, có phải ngươi đọc tiểu thuyết nhiều quá nên mới nghĩ ra biện pháp não tàn như vậy?”
“A, sao ngươi biết?” Vũ Thiên Mị khiếp sợ nói.
Lâm Bắc Phàm: “...”
Tình huống này được viết đầy trong tiểu thuyết mạng, ta có thể không biết sao?
Vũ Thiên Mị xấu hổ nói: “Ta không quan tâm, khó có được một cơ hội như vậy, ngươi phải đóng vai bạn trai ta. Nếu ngươi không giúp ta, ta sẽ mách lão bà ngươi, nói ngươi sàm sỡ ta!”
Bịa chuyện còn nói hùng hồn như vậy…
Lâm Bắc Phàm: “...”
Khó trách lúc vừa ra cửa, lão bà đã căn dặn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền