Chương 234:
Trong đống xác yêu thú không còn hơi thở từ xà yêu, duy chỉ có khu vực trống rỗng bị ngăn cách ở giữa kia lại u ám xám xịt, đứng ngoài không thể nhìn rõ được bên trong. Trong khu vực trống trải là nguồn năng lượng mạnh mẽ đang dao động, là lĩnh vực mà ngay cả không khí cũng không tồn tại. Vừa tới gần một chút vạt áo đã bị cắn xé hóa thành vô hình.
Trang Sinh Hiểu Mộng suy tư, ngưng khí hóa kình nâng tay xua tan màn sương mù trước mặt. Chỉ thấy trước mắt xuất hiện một gốc cây cao lớn chọc trời thoắt ẩn thoắt hiện, xung quanh bị màn sương mù âm u dày đặc che lấp. Hình dáng thân cây thấp thoáng tựa như một thanh kiếm khổng lồ giáng từ trên trời xuống, đâm thẳng vào mặt đất, đục ra một vết rách như mạng nhện. Linh khí hắc ám cuồn cuộn trào ra khỏi vết nứt không ngừng.
Trong khe nứt xuất hiện hình ảnh vặn vẹo vô cùng quen thuộc, từng tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, ngựa xe qua lại như nước, người tới người đi không ngừng. Những hình ảnh quỷ dị vặn vẹo do khe nứt tạo ra chính là hình ảnh trong ký ức hai mươi năm của cô.
Cùng lúc ấy, linh hồn lên tiếng hỏi:
"Thế nào, chẳng phải đây là chuyện đơn giản với ngươi à?"
Cứu một nhóm người trong cảnh khó khăn không phải chuyện khó, chỉ là một trò chơi giết chóc đơn giản không cần dùng não suy nghĩ. Với Trang Sinh Hiểu Mộng, đây thực sự là chuyện rất đơn giản.
"Nếu lúc đó con xà yêu kia không liều chết bảo vệ thì đám người kia sẽ không thể chờ được tới lúc ngươi tới. Còn bây giờ thì sao?"
"Con cưng của trời ấy à, ngươi cũng chỉ tới vậy."
"Ngươi đang nghi ngờ ta?"
Trang Sinh Hiểu Mộng không nhịn được bật cười, không nói nhiều nữa, dứt khoát dùng tay làm lưỡi dao bổ vào lớp màn ngăn cách. Một thân một mình tiến vào không gian trống rỗng.
Lúc này, giọng nói kia vang lên:
"Trang Sinh Hiểu Mộng, ngươi có dám đi vào đó không?"
"Đừng vào đó!"
Trang Sinh Hiểu Mộng chợt nghe thấy một giọng nói khiến cô cảm thấy rất quen thuộc.
"Lão đại, là mi ư?"
Cô tỉnh ngộ, nhưng lại không nhìn thấy bất cứ thứ gì trong màn sương mù u ám dày đặc.
Lão đại vừa nhìn thoáng qua đã biết ý định của Trang Sinh Hiểu Mộng, nó nói:
"Là ta, ngươi đừng cậy mạnh. Dù sao thân thể của ngươi vẫn là của con người, ngươi không chịu nổi công kích của nơi này đâu."
Cô không thích nghe lời này của nó:
"Gì mà cậy mạnh chứ, ta luôn rất mạnh."
"Ngươi tự tìm đường chết đi!"
Áp chế từ khắp các phương hướng đè nén xuống khiến Trang Sinh Hiểu Mộng không thở nổi, cả cơ thể, thậm chí là linh hồn đều đang kêu gào đau đớn.
"Ta... Không có người mình yêu."
Cô cắn chặt răng, nói:
"Cũng không bao giờ chết."
Giọng nói kia ngừng lại, dường như không ngờ Trang Sinh Hiểu Mộng lại trả lời như vậy.
"Nếu đã không có tình cảm với họ thì tại sao phải mạo hiểm mạng sống để cứu họ? Ngươi ngẩng đầu nhìn lên đi, đó là đường ra duy nhất, bây giờ ngươi hối hận vẫn kịp."
Trang Sinh Hiểu Mộng nghiến răng bật cười:
"Tuy ta không biết ngươi là gì, nhưng ta có thể nói cho ngươi biết rằng, ta muốn làm gì thì làm cái đó, không cần bất kỳ lý do gì cả."
"Nếu cứ nhất quyết đòi phải có lý do, thì đó là vì ta có năng lực cứu giúp bọn họ. Cho dù bọn họ có phải bạn bè thân thiết của ta hay không, thái độ với ta thế nào cũng không ảnh hưởng tới việc thực lực của ta mạnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền