Chương 106
Cố Thất ngồi ở một vị trí gần cửa sổ, cô đã gọi một ly đồ uống và đang nhai ống hút, nhìn ra ngoài cửa sổ lơ đãng suy nghĩ. Cô suy nghĩ về tin nhắn mà Khương Nhạc Xuyên vừa mới gửi cho cô.
[Trời ơi! Dì dượng chưa từng đến họp phụ huynh cho Mộc Nguyên!]
[Em hỏi giáo viên chủ nhiệm, lần nào dì dượng cũng có việc bận!]
[Ví dụ lần trước... và lần trước nữa... sao có thể trùng hợp như vậy]...
Khương Nhạc Xuyên cảm thấy sốc, Cố Thất cũng vậy. Vì trong mắt họ, bố mẹ Mộc Nguyên đều là những người rất tốt, những phẩm chất tốt đẹp như chăm chỉ, trung thực, dịu dàng, lương thiện họ đều có. Hơn nữa hầu như dì và dượng không bao giờ cãi nhau, tâm trạng luôn ổn định, mặt luôn nở nụ cười. Không chỉ Cố Thất và Khương Nhạc Xuyên, thậm chí cả Văn Nhân Cảnh, ít nhiều đều ngưỡng mộ gia đình Mộc Nguyên. Nhưng không ngờ, chính vì họ quá tốt bụng, đối xử tốt với tất cả mọi người, nên người bị bỏ quên nhiều nhất lại chính là con trai duy nhất của họ.
Thành tích của Mộc Nguyên xuất sắc, với tư cách là phụ huynh thì không cần phải lo lắng gì, thay vì đi dự buổi họp phụ huynh của Mộc Nguyên để xem bảng điểm luôn đứng nhất, họ sẽ thích đi chăm sóc hàng xóm bị bệnh, giúp đỡ họ hàng ở quê thu hoạch ngô, thậm chí là đi cứu một con mèo hoang. Sinh nhật của Mộc Nguyên vào dịp Tết, có một năm trong thời gian đó Cố Thất bị sốt cao không khỏi, cũng nhờ dì chăm sóc và ở bên cạnh. Dượng theo đạo Phật còn lên núi cầu phúc mà bỏ qua sinh nhật của Mộc Nguyên.
Khi đó Cố Thất biết chuyện rất áy náy nhưng nghĩ rằng đây là trường hợp đặc biệt hiếm hoi. Bây giờ xem ra, đối với Mộc Nguyên mà nói, việc cha mẹ vì "người ngoài" bỏ qua cậu ấy có lẽ là chuyện thường. Rõ ràng là thiên tài trong mắt mọi người, làm việc gì cũng xuất sắc nhất, nhưng lại bị cha mẹ lờ đi hết lần này đến lần khác nên mới trở nên ngày càng cô lập. Nghĩ đến đây, Cố Thất cảm thấy tâm trạng phức tạp.
Lúc đó, Khương Nhạc Xuyên lại gửi một tin nhắn WeChat:
[Bình thường dì dượng đối xử với chúng ta rất tốt, vậy thì Mộc Nguyên để chúng ta chăm sóc!]
***
Và lúc này, Khương Nhạc Xuyên tháo khẩu trang bước lên cầu thang, Mộc Nguyên đi theo sau. Họ lên đến tầng hai.
"Chị!" Khương Nhạc Xuyên gọi một tiếng, bước nhanh về phía cô.
Tiếng gọi của Khương Nhạc Xuyên bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của Cố Thất. Cố Thất quay đầu nhìn Khương Nhạc Xuyên và Mộc Nguyên đi theo sau cậu, cô đang định như thường lệ ngẩng đầu lên mắng Khương Nhạc Xuyên, bảo cậu nói nhỏ và đừng gây ồn ào ở nơi công cộng, nhưng đột nhiên cô nhớ đến quyết tâm của mình trước khi đến đây.
Cô quyết tâm phải trở thành một người chị tốt, luôn dịu dàng, thường xuyên nở nụ cười. Về mặt này cô thực sự cần học hỏi từ Thẩm An Nhiên. Nếu cô luôn giữ vẻ nghiêm nghị, chỉ trích và dạy dỗ em trai mình, chắc chắn sẽ khiến cả hai càng ngày càng ghét bỏ cô.
Nghĩ đến đây, Cố Thất đã miễn cưỡng nuốt lại những lời trách mắng. Cô hít một hơi thật sâu, đứng dậy, nhìn về phía Khương Nhạc Xuyên và Mộc Nguyên, nở nụ cười dịu dàng nhất mà cô có thể, nói:
"Các cậu đến rồi à, nhanh vào gọi món đi nhé."
Nhưng bước chân của Khương Nhạc Xuyên bất ngờ dừng lại. Cậu liếc nhìn về phía sau mình, sau đó nhanh chóng trốn sau lưng Mộc Nguyên. Một người to lớn như cậu, lúc này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền