Chương 109
Sức khỏe của Mộc Nguyên ngày càng tốt hơn, thành tích học tập cũng được cải thiện, không còn chuyện gì tồi tệ xảy ra nữa, cũng không gặp phải khó khăn nào lớn lao. Vì thế, cha mẹ cậu không còn cần thiết phải luôn theo dõi sát sao cậu, mà chuyển sự chú ý sang những người khác đang cần giúp đỡ hơn.
Tuy nhiên, mỗi khi nhìn thấy những đứa trẻ được cha giúp đỡ mang hoa quả đến nhà để cảm ơn, hay hàng xóm nhiều lần mang tặng đặc sản hoặc đủ loại quà, ngay cả những chú mèo, chú chó hoang được cha mẹ cứu giúp cũng có gia đình mới nhận nuôi và không còn sợ hãi khi tiếp xúc với con người, Mộc Nguyên nhận ra dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của cha mẹ, dường như ngày càng có nhiều người được sống trong hạnh phúc hơn.
Thậm chí Mộc Nguyên còn có suy nghĩ mỉa mai: Tại sao danh sách mười nhân vật cảm động nhất Trung Quốc lại chưa có tên cha mẹ mình? Trong khi rõ ràng cuộc sống của họ ngoài ăn, ngủ và làm việc ra thì thời gian còn lại đều được dành để giúp đỡ người khác, đó dường như là ý nghĩa tồn tại của cuộc đời họ.
Đã có lúc Mộc Nguyên nghĩ đến việc tranh cãi với cha mẹ để nói mình không thích điều này chút nào. Những cảm giác bất mãn và uất ức ban đầu, tưởng chừng như sẽ bùng nổ, cuối cùng lại không tìm thấy lối thoát, chỉ có thể lặng lẽ chìm vào im lặng. So với những người thực sự cần được giúp đỡ này, nỗi cô đơn của Mộc Nguyên dường như trở nên quá nhỏ bé và không đáng kể, khiến cậu ấy cảm thấy mình đã làm quá lên. Đứng trước những bậc phụ huynh như vậy, cậu ấy không thể nào thốt ra những lời chỉ trích nhưng cũng chẳng biết phải nói thêm gì khác.
Càng ngày cậu ấy càng ghét việc phải giao tiếp với người khác, không chỉ là nói chuyện, mà thậm chí cả giao tiếp bằng ánh mắt cũng khiến cậu ấy cảm thấy khó chịu. Tại sao lại phải nhìn cơ chứ? Dù sao thì cũng chẳng có ai sẽ chọn cậu ấy, bởi vì luôn luôn có những người và những việc được cho là quan trọng hơn cậu ấy rất nhiều! Trong lòng bất kỳ ai, Mộc Nguyên cũng sẽ không bao giờ là sự lựa chọn đầu tiên. Cậu ấy tự thấy mình đủ xuất sắc nên không cần bất cứ điều gì từ ai cả, chuyện gì cũng có thể tự mình làm được và cũng có thể một mình đối mặt với mọi thử thách.
Vì vậy, khi nghe Cố Thất nói muốn đưa cậu ấy tham gia chương trình thực tế, cậu ấy cảm thấy thật khó mà hiểu nổi. Rõ ràng là có Khương Nhạc Xuyên và Văn Nhân Cảnh, những lựa chọn tốt hơn nhiều, lý do gì mà lại chọn cậu ấy.
Tuy nhiên, như mọi khi... Mộc Nguyên biết rõ tính cách của cha mẹ mình, nếu có thể giúp người khác thì nhất định sẽ giúp, huống chi người đó lại là Cố Thất nên cậu ấy cũng lười từ chối, vì về sau bị lải nhải còn phiền hơn.
Nhưng trong lúc bị tấn công trong trò chơi, Cố Thất lại một lần nữa chọn Mộc Nguyên thay vì Khương Nhạc Xuyên. Khoảnh khắc đó, Mộc Nguyên cảm thấy có chút bối rối và mơ hồ. Cậu ấy chợt nhận ra mình dường như không cần phải luôn được đặt lên hàng đầu, chỉ cần đôi lúc được lựa chọn cũng đã khiến cậu ấy cảm thấy hài lòng và vui vẻ.
Còn về Khương Nhạc Xuyên... Trong mắt Mộc Nguyên, cậu giống như cha mẹ cậu, luôn đối xử tốt với mọi người, như thể có một nguồn năng lượng vô tận để cứu giúp thế giới. Nhưng Mộc Nguyên lại... Rất ghét kiểu người như vậy.
Cuối cùng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền