Chương 462
Ở một nơi khác.
Tình cảnh của Giang Tri Ngọc có phần khá hơn.
Dù nhà họ Giang và nhà họ Cung đều cắt thẻ của cô ta nhưng ít ra cô ta vẫn còn một căn nhà.
Trong nhà có vài chiếc túi hàng hiệu mà trước đây cô ta khinh thường vì đã lỗi mốt, còn có vài bộ trang sức sau khi tham gia tiệc thì tiện tay vứt lại đây, nếu đem bán hết mấy thứ này, cũng đủ cho cô ta sống một thời gian.
Chỉ là sau nhiều năm sống cuộc sống tiểu thư nhà giàu, tiêu xài không chút tiết chế, số tiền này rốt cuộc đủ cho cô ta sống được bao lâu?
Không sao cả, không sao cả.
Chỉ cần vượt qua giai đoạn sóng gió này, mẹ nhất định sẽ liên lạc với cô ta, mẹ sẽ không bỏ rơi cô ta.
Giang Tri Ngọc liên tục tự an ủi mình trong lòng, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng.
Nhưng cô ta bắt đầu xuất hiện ảo giác.
Cô ta cảm thấy rất ồn ào, có rất nhiều người đang nhìn mình.
Những người đó mắng cô ta là con hoang, nói cô ta ghê tởm, nhạo báng cô ta không chút kiêng nể.
Giang Tri Ngọc phát điên hét lên, muốn đuổi những người đó đi, cho đến khi có tiếng gõ cửa.
Một người đàn ông trung niên ở cửa bực bội nói:
"Ai vậy? Giữa ban ngày ban mặt mà la hét cái gì, còn kêu nữa là tôi sẽ kiện đấy."
***
Cùng lúc ấy, Cung Huyền An đang suy nghĩ, đang cân nhắc.
Giống như Tiểu Hổ nói, trong đó toàn là những người chơi bời nhất trong giới, chỉ có họ thực sự không quá coi thường thân phận hiện tại của anh ta.
Nếu như những ngày trước, anh ta sẽ đánh vài ván với họ, biết đâu có thể kiếm được chút tiền.
Tiền...
Thứ anh ta cần nhất bây giờ là tiền.
Cuối cùng Cung Huyền An cũng quyết định đi theo sau Tiểu Hổ vào phòng.
Quả nhiên.
Những người này chẳng khác gì ngày trước, như thể không biết chuyện gì đã xảy ra trên mạng, vẫn như cũ mời anh ta uống rượu, rủ rê lát nữa đi đâu đánh bạc.
Ngày trước, lúc nào Cung Huyền An cũng thắng hết tiền của họ.
Lần này anh ta cũng không nghĩ sẽ là ngoại lệ.
Nhưng lại có sự cố.
Hết lần này đến lần khác thua bài, số tiền trước mặt ngày càng ít, cho đến khi không còn đồng nào.
Cuối cùng.
Anh ta thua sạch tiền mà không còn gì để trả, những người này không còn đối xử với anh ta như anh em, mà trực tiếp đá anh ta xuống đất.
Đầu thuốc lá cháy đỏ dí lên người Cung Huyền An, tiếp theo là những cú đánh, cú đạp liên tiếp, những người xung quanh cười ha hả.
Bọn họ nói.
"Tiểu Hổ, vẫn là mày thông minh, thế này mới vui."
"Mỗi người đá một cái, không được đá vào đầu, xem ai có thể làm nó quỳ xuống gọi là bố thì thắng, thế nào?"
"Được đó nhưng cái mặt trắng trẻo này tao nhìn lâu rồi cũng thấy ngứa mắt, không đá cũng tiếc."
"Đợi chút, mỗi người đấm vào mặt một cái, xem ai có thể đấm gãy một cái răng trước?"
"Chơi như vậy có quá đáng không? Dù gì nó cũng là huyết thống của nhà họ Cung..."
"Chỉ là một thằng con hoang thôi, nhà họ Cung có vì nó mà động đến chúng ta, những người thừa kế này sao?"
"Mấy năm qua, Cung thiếu gia cũng không ít thủ đoạn, trò này thì sao chứ? Nó còn chơi chán rồi ấy chứ. Năm đó xương sườn của Tiểu Hổ cũng bị nó đá gãy, nào, Tiểu Hổ, đừng nói các anh không cho cơ hội, mày đá trước đi!"
...
Cung Huyền An co quắp nằm trên mặt đất.
Ban đầu trong lòng anh ta đầy phẫn nộ và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền