Chương 502: Ngoại truyện
Thời gian trôi qua từng chút một. Họ chuẩn bị rất kỹ lưỡng, bắt đầu chơi bài, đánh mạt chược, chơi cờ nhảy, chơi kịch bản sát nhân... những trò gì có thể chơi đều đã chơi qua. Không ai nhắc đến thời gian nhưng việc chia tay là điều không thể tránh khỏi.
Mười một giờ rưỡi. Bên ngoài đã có chút động tĩnh, những du khách khác đều vào tư thế chờ ngắm mưa sao băng.
Đúng mười hai giờ. Bầu trời xuất hiện vô số những vệt sao băng đẹp đẽ.
Cố Thất nhỏ nằm bên cạnh Khương Nhạc Xuyên, hét lớn: "Sinh nhật..." Ánh mắt Khương Nhạc Xuyên nhìn cô nhưng hoàn toàn bị sự kinh ngạc thay thế, cậu vươn tay muốn giữ lấy cô.
Cố Thất nhỏ từ từ cúi đầu nhưng nhìn thấy cơ thể mình dần trở nên trong suốt. Quả nhiên, đúng như họ nghĩ, trận mưa sao băng này chính là chìa khóa của mọi thứ.
Cô phải trở về với cuộc sống ban đầu, chỉ tiếc là không kịp nói một câu sinh nhật vui vẻ với Khương Nhạc Xuyên. Cố Thất nhỏ cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể, và o khoảnh khắc cuối cùng, cô quyết định nói một câu sến súa:
"Tạm biệt nhé, các em là những đứa em tốt nhất."
Cô tuyệt đối không gọi họ là anh. Tuyệt đối không.
Việc chung sống ngắn ngủi với họ đã giúp cô không còn sợ hãi tương lai, biết mình sẽ được người thân yêu thương, lấp đầy khoảng trống cô đơn trong lòng. Khương Nhạc Xuyên theo bản năng muốn kéo cô lại nhưng bị Văn Nhân Cảnh chặn lại, cậu ta cũng đáp:
"Ừ, tạm biệt, chị gái."
Cho đến khi—Nhìn người trước mặt từ từ thay đổi, trở lại thành người chị quen thuộc trong trí nhớ của họ.
Cố Thất nhắm mắt, sau đó mở mắt ra nhìn thấy họ lần nữa... Cô ngẩng đầu lên nhìn trận mưa sao băng trên trời. Mộc Nguyên đứng bên trái Cố Thất liền trao cho cô cái ôm đầu tiên.
"Chào mừng chị trở lại, chị gái."
Tất nhiên. Ngoại trừ Khương Nhạc Xuyên, tất cả mọi người đều không thể hiểu được logic kỳ diệu này của cậu, không nghi ngờ cậu thích bị ngược là tốt rồi. Cô không mắng Mộc Nguyên, không mắng Văn Nhân Cảnh mà chỉ mắng cậu? Điều đó chứng tỏ trong khoảng thời gian ngắn ngủi hai ngày bên nhau, cô đã hoàn toàn xem cậu là người thân thiết nhất!
Sau khi tỉnh dậy. Cảm giác thế nào khi thấy mình nằm trong vòng tay của chính mình?
Cảm ơn đã hỏi. Cố Thất cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ. Cô nhớ rõ mình đang nằm trên giường, nhưng cô lại thấy một người phụ nữ trông giống hệt mình đang ngủ bên cạnh.
Đừng hoảng sợ, cô đã từng chứng kiến nhiều chuyện rồi mà... Nhưng thực sự chưa từng gặp chuyện này bao giờ. Cố Thất cố gắng giữ bình tĩnh.
Trước hết, vị trí ngủ có gì đó không đúng. Bình thường cô có thói quen ngủ ở phía gần cửa sổ nhưng bây giờ lại nằm ở phía gần cửa, chỗ mà thường là... Cố Thất giơ tay lên nhìn rồi cúi đầu xuống. Rất tốt, tình hình đã rõ ràng.
Không ngoài dự đoán, có lẽ cô đã hoán đổi linh hồn với Tống Thời Thanh. Cô đưa tay vỗ vỗ vào vai "mình", gọi:
"... Tống Thời Thanh? Là anh sao?"
"... Ừm?"
Tại sao lại nghe thấy giọng đàn ông ở nhà? Tống Thời Thanh vốn đang mơ màng liền mở to mắt, khi thấy khuôn mặt quen thuộc thì anh há hốc mồm. Chắc chắn là do anh thức dậy không đúng cách. Tống Thời Thanh lắc đầu mạnh mẽ, định đổi tư thế để ngủ tiếp nhưng khi cúi xuống thấy mình đang mặc váy ngủ, anh liền giữ nguyên tư thế gần như chống đẩy trong hơn mười giây.
Sau đó. Anh tiếp nhận
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền