Chương 72
Đây là thất bại lớn trong cuộc đời của Văn Nhân Cảnh.
Sau khi xác nhận không chỉ Khương Nhạc Xuyên và Cố Thất rời đi, mà tất cả thức ăn của nhóm Văn Nhân Cảnh cũng đã biến mất, hiện trường im lìm không một tiếng động.
Văn Nhân Cảnh vẫn còn khá bình tĩnh, nói:
"Không sao, vẫn còn cách."
Diệp Chi Thanh nhìn thẳng vào Văn Nhân Cảnh, có chút mất kiên nhẫn hỏi:
"Cách gì? Giờ chúng ta chẳng còn gì cả."
Văn Nhân Cảnh quay về phía siêu thị, đội lại mũ và mang lại khẩu trang, nói:
"Nhóm Giang Phùng Tri cũng đang ở đây mà? Vẫn còn cơ hội."
Giọng cậu ta rất bình tĩnh, nghe có vẻ rất chắc chắn.
[Văn Nhân Cảnh: Ai nói tôi chỉ hành hạ mỗi Khương Nhạc Xuyên?]
[Ngã ở đâu gấp đôi ở đó, Văn Nhân Cảnh, tôi thật sự muốn khóc vì cậu!]
[Ha ha ha ha, kế hoạch cướp bóc phiên bản 2. 0 của Văn Nhân Cảnh]
Mục tiêu của Văn Nhân Cảnh đương nhiên là nhà họ Giang. Thế là, cậu ta lẻn vào siêu thị lần nữa.
Không ngờ, cậu ta lại gặp Hằng Tắc. Văn Nhân Cảnh ngẩn người, chủ động bắt chuyện hỏi:
"Sao ông không đi cùng mấy người Cố Thất?"
Hằng Tắc cau mày nhìn Văn Nhân Cảnh một lúc lâu mới nhận ra là ai, trả lời:
"Nhóm chúng tôi chia nhau hành động, sao cậu lại ở đây?"
Văn Nhân Cảnh đáp thẳng:
"Chúng tôi không có tiền, nên tôi đến đây để trộm chút."
Tiền của nhóm Văn Nhân Cảnh đâu có đủ để đi siêu thị?
Hằng Tắc: "!"
Trong lòng Hằng Tắc có chút hoảng loạn, sợ rằng Văn Nhân Cảnh biết ông ấy còn hơn trăm tệ, nhưng bề ngoài giả vờ bình tĩnh trả lời:
"Tiền của nhóm chúng tôi không ở chỗ tôi."
"Tôi biết mà."
Văn Nhân Cảnh không nghĩ tiền của họ lại được chia đều nên cậu ta không coi Hằng Tắc là mục tiêu, liền hỏi:
"Ông có thấy nhóm Giang Phùng Tri không?"
Hằng Tắc nói:
"Ở khu trái cây tầng hai."
Văn Nhân Cảnh vỗ vai ông ấy nói lời cảm ơn, sau đó chạy nhanh lên tầng hai.
Nhưng——Khi nhìn thấy những tờ tiền đỏ trong tay Mộc Nguyên, Văn Nhân Cảnh ngồi thụp xuống góc, vẫn còn do dự. Và may mắn hơn, Mộc Nguyên hiện đang đi một mình, được phân công chọn cam, là cơ hội tốt để ra tay.
Quay phim cũng có chút lo lắng:
"Văn lão sư, sao cậu còn chưa hành động? Không phải nói để tránh xảy ra tình huống trộm nhầm đồ nữa, lần này sẽ trực tiếp cướp tiền sao?"
Trên mặt Văn Nhân Cảnh lộ ra vẻ do dự, nói:
"Dù sao Mộc Nguyên cũng là em trai tôi, hơn nữa cậu ấy chưa thành niên."
[Không nỡ ra tay với trẻ vị thành niên! Đây là lương tâm cuối cùng của Văn Nhân Cảnh! Tôi muốn khóc chết mất. ]
[Đừng khóc, để Khương Nhạc Xuyên khóc trước. ]
[Khương Nhạc Xuyên: Đều là em trai của anh, lúc anh cướp đồ của tôi đâu có thái độ này!]
Văn Nhân Cảnh thật sự không nỡ ra tay với Mộc Nguyên. Nếu tiền ở trong tay người khác, cậu ta cướp xong rồi chạy cũng chẳng sao, cùng lắm thì ghi thù, sợ gì? Nhưng Mộc Nguyên không phải là người trong giới giải trí, hiện tại lại ở nhóm người khác, nếu số tiền này bị cướp từ tay Mộc Nguyên, sẽ khiến cậu ấy lâm vào tình huống rất khó xử trong kỳ ghi hình này.
Văn Nhân Cảnh do dự một lúc, cuối cùng đành chọn bỏ qua, đứng dậy đi xuống lầu. Thôi vậy.
Khi cậu ta trở về tay không, đối diện với ánh mắt lật trắng sắp lộn lên trời của Diệp Chi Thanh, Văn Nhân Cảnh đã nói trước khi cô ta kịp lên tiếng:
"Xảy ra chút bất ngờ nhưng tôi vẫn còn một cách."
Mười lăm phút sau, trước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền