Chương 100
Bữa cơm diễn ra trong yên ắng. Sau khi ăn xong, Thời Vi nhờ nam sinh ngồi cạnh đi lái xe. Hai người đứng ở cổng nhà hàng, cuối cùng Quý Dĩ Ninh vẫn hỏi cô ấy:
"Cậu nghiêm túc với nam sinh này thật sao?"
Thời Vi không nhịn được mà cười:
"Tớ đùa thôi, đây là con của hàng xóm nhà tớ, chơi cùng tớ từ bé đến giờ, vừa rồi tớ định giải thích với cậu nhưng quên đấy."
Sau khi nam sinh kia lái xe tới, Thời Vi leo lên xe rồi vẫy tay chào Quý Dĩ Ninh.
Quý Dĩ Ninh chuẩn bị đi lấy xe, lại chợt nghe có người gọi mình ở sau lưng. Cô quay đầu lại, thấy Tôn Hành và Thẩm Tứ đi về phía mình. Hai người dừng lại ở chỗ Quý Dĩ Ninh, Tôn Hành cười nói:
"Trùng hợp quá, đêm nay cô Quý ăn cơm ở đây sao?"
Hình như Thẩm Tứ uống rượu nên sắc mặt của anh có phần đỏ ửng, cởi hai cúc trên áo sơ mi ra, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp. Anh vắt áo khoác tây trang lên tay, khí chất kiêu ngạo trời sinh khiến người ta vô thức chú ý đến anh. Thẩm Tứ lạnh nhạt đáp, không nói gì thêm.
Thấy anh, Quý Dĩ Ninh chợt nhớ đến câu nói lạ lùng mà Thẩm Yến Chi từng nói với cô.
Thẩm Tứ có ý đồ quấy rối mình sao?
Thân phận và vẻ ngoài của anh như vậy, chỉ cần vẫy tay là có vô số cô gái chạy tới, cần gì ôm ý đồ quấy rối cô chứ? Nghĩ thế, Quý Dĩ Ninh cũng bật cười.
"Cô đã khỏe chưa?"
Thẩm Tứ hỏi. Quý Dĩ Ninh sửng sốt, nhận ra anh đang hỏi chuyện suýt thì cô bị làm nhục ở Thành Đô trước đó, cô ngước mắt nhìn anh:
"Tôi đã khỏe rồi, cũng không còn ù tai nữa."
"Ừ." Thẩm Tứ lạnh nhạt đáp, không nói gì thêm.
Nhưng khí tràng quanh người Thẩm Tứ khiến người ta không thể bỏ qua được, Quý Dĩ Ninh đành phải cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày.
Thấy cô đồng ý, Tôn Hành nhanh nhẹn đi về phía bãi đỗ xe, anh ta vừa đi thì một khoảng lặng bao trùm lấy Quý Dĩ Ninh và Thẩm Tứ. Quý Dĩ Ninh lại cúi đầu, chỉ thấy thời gian trôi qua thật chậm.
Maybach đen của Thẩm Tứ trờ tới trước cửa nhà hàng, Tôn Hành bước xuống dìu Thẩm Tứ lên xe.
"Cô Quý, cảm ơn cô, xe của cô đỗ ở đâu vậy?"
Tôn Hành hỏi. Quý Dĩ Ninh gật đầu,
"Ừ, tôi có hẹn với bạn bè."
"Ồ, vậy thì làm phiền cô trông chừng chủ tịch Thẩm một lát được không? Đêm nay ngài ấy uống hơi say, để ngài ấy ở đây một mình tôi hơi lo."
"Ở ngay cổng nhà hàng thôi."
Thẩm Tứ nhìn chiếc xe điện màu hồng nhạt ngoài cửa sổ, anh thản nhiên nói,
"Đúng là rất đẹp."
Quý Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ, thấy anh rất tỉnh táo, ngoài mùi rượu thoang thoảng trên người thì không hề giống một người say. Tôn Hành hiểu cô đang nghi ngờ điều gì, anh ta nói,
"Dù có uống rượu hay không thì chủ tịch đều như thế, cô nhìn ngài ấy có vẻ bình thường nhưng thật ra có thể ngài ấy đã say."
Dưới ánh đèn, nụ cười của cô khiến lòng Thẩm Tứ rung động, anh bất giác nheo mắt lại, thứ ánh sáng nguy hiểm sắc bén lóe lên nơi đáy mắt sâu thẳm.
Quý Dĩ Ninh vẫy tay, đi về phía xe mình. Thấy cô đi tới gần một chiếc xe Euler, mở cửa rồi ngồi vào xe, Tôn Hành bỗng nói:
"Gần đây nữ giới rất thích loại xe này, bạn gái tôi cũng chuẩn bị mua một chiếc, chỉ là chưa biết nên mua màu nào?"
Khi về nhà, Quý Dĩ Ninh tắm rửa rồi đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, cô cầm điện thoại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền