ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102

Quý Dĩ Ninh ăn sáng xong, cô thay giày chuẩn bị đi làm. Vừa mở cửa, cô đã thấy Thẩm Yến Chi lạnh lùng đứng trước cửa.

Quý Dĩ Ninh nhíu mày,

"Anh tới đây làm..."

"Dĩ Ninh, trước đó anh đã dặn em giữ kẽ với chú út mà, hình như em không để ý tới những gì anh nói."

Anh ta nói chuyện dịu dàng nhưng Quý Dĩ Ninh nghe rõ là uy hiếp.

"Ồ, vậy sao?"

"Em cũng biết là anh không thể làm gì chú út được nên tốt nhất là em ngoan chút đi, tránh xa chú út ra. Nếu không thì anh không biết mình sẽ làm gì với em đâu."

Cô hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào anh ta,

"Anh đừng lo, tôi không có hứng thú gì với người ta, cũng sẽ không yêu người ta đâu."

Thẩm Yến Chi bị Quý Dĩ Ninh đẩy ra, hình như anh ta không để ý lắm, chỉ nhìn cô với ánh mắt mỉa mai.

Một tay Thẩm Yến Chi giữ chặt không cho cô trốn, tay còn lại chậm rãi di chuyển trên mặt cô, vẻ nguy hiểm tỏa ra từ đôi mắt anh ta.

Cô còn chưa nói xong, anh ta đã đẩy cửa vào, túm tay cô rồi đè cô lên tường. Chiếc cổ của Quý Dĩ Ninh rất nhỏ nhắn, chỉ cần bóp mạnh thì sẽ gãy ngay. Thấy đôi mắt của Thẩm Yến Chi nhìn lên cổ mình như đang nghĩ xem có nên giết mình hay không, lưng Quý Dĩ Ninh run rẩy, da gà nổi lên khắp người.

Chỉ cần xuống chút nữa là có thể bóp cổ Quý Dĩ Ninh.

Quý Dĩ Ninh đẩy anh ta ra, cắn răng nói,

"Tấm ảnh đó là vấn đề góc chụp, khi đó tôi đang nói chuyện với chú út!"

Thẩm Yến Chi bước ra khỏi tòa nhà Thanh Hồng, anh ta cảm thấy lòng tức tối, không trút ra thì không được. Thẩm Yến Chi lấy điện thoại định gọi cho Quý Dĩ Ninh nhưng nghĩ là chắc cô không bắt máy, anh ta bèn lái ô tô tới tìm cô.

Chỉ cần nghĩ đến tấm ảnh Thẩm Tứ nghiêng đầu nhìn Quý Dĩ Ninh với ánh mắt thâm tình, còn cô thì cúi đầu không dám nhìn Thẩm Tứ, cảm giác ghen tị và không cam lòng như con quỷ bị xích lại đã lâu, nó gào thét muốn phá tan lý trí của Thẩm Yến Chi.

Cảm giác được áp suất thấp quanh người Thẩm Tứ và ánh nhìn lạnh lùng buốt giá của anh, ngọn lửa trong lòng Thẩm Yến Chi càng bùng lên dữ dội. Anh ta đúng là tên điên!

Thẩm Yến Chi tìm đến Thẩm Tứ.

"Nếu chú không dẹp tan ý đồ kia thì tôi sẽ nói chuyện này cho ông bà nội để bọn họ làm chủ giúp tôi."

Thẩm Tứ nhíu mày, khí tức quanh người anh bắt đầu trở nên đáng sợ.

"Cậu uy hiếp tôi à?"

Bị ánh nhìn lạnh lẽo kia chĩa thẳng vào, sống lưng Thẩm Yến Chi lạnh toát, anh ta vô thức lùi về sau, nhưng nghĩ đến ý đồ của Thẩm Tứ với Quý Dĩ Ninh, lòng anh ta lại tự tin hơn.

"Tôi đâu hề uy hiếp chú, tôi chỉ đang nhắc nhở chú, Dĩ Ninh không phải là người chú có thể gạ!"

"Tôi nên làm gì hay là không làm gì, vẫn chưa tới lượt cậu nhắc nhở."

Thẩm Tứ lạnh nhạt nói,

"Khi nào thì tới lượt cậu hỏi tôi có ý gì với ai rồi?"

"Thẩm Yến Chi!"

Thẩm Tứ quát to ngắt lời Thẩm Yến Chi, khó nén được vẻ phẫn nộ trong mắt,

"Nếu cậu còn nói thêm một câu nào vô nghĩa nào nữa, cậu đừng hòng ngồi yên ở vị trí tổng giám đốc Thẩm thị nữa."

Thẩm Yến Chi siết chặt bàn tay buông thõng bên hông, lòng anh ta uất ức tận cùng nhưng lại không dám thật sự trở mặt với Thẩm Tứ, vì anh ta biết Thẩm Tứ nói được làm được, có thể kéo anh ta xuống khỏi chức vụ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip