Chương 1196
Sáng hôm sau, Tô Ngọc trực tiếp đến trang viên của Ross.
Thấy bà ta, Ross nở một nụ cười, trông có vẻ tâm trạng đang khá tốt.
"Tô, hôm nay sao rảnh rỗi đến chỗ tôi vậy?"
Tô Ngọc không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:
"Ross, ông đã giấu con gái tôi ở đâu?"
Trong mắt Ross thoáng qua vẻ kinh ngạc,
"Tô, nếu tôi nhớ không nhầm, tiểu thư Daly chẳng phải đã được người của bà cứu từ chỗ Dulcie về rồi sao?"
Tô Ngọc lạnh lùng cười một tiếng,
"Ông biết rõ tôi đang nói ai mà!"
Nghe vậy, Ross nhướng mày, như đang suy nghĩ điều gì đó,
"Ý bà là cô Tô à? Nhưng cô ấy không thừa nhận bà là mẹ mình đấy."
"Tôi không muốn tranh cãi với ông! Nó là người thừa kế tương lai của gia tộc Nick. Ông giấu nó đi, chẳng khác nào đối đầu với gia tộc Nick!"
Ross im lặng một lúc, rồi bất ngờ bật cười.
"Tô, nếu tôi nhớ không nhầm thì hôm qua Ed đã tỉnh lại, đợi ông ấy khỏe lại, bà sẽ phải giao lại gia tộc Nick. Ông ấy chắc gì đã để con gái bà thừa kế gia tộc chứ?"
Nghe ra sự chế giễu không hề che giấu trong giọng nói của Ross, sắc mặt Tô Ngọc trở nên u ám,
"Chuyện này không liên quan đến ông, giờ tôi chỉ cần ông nói cho tôi biết con bé đang ở đâu!"
"Xin lỗi, tôi không thể nói."
Tô Ngọc bật cười lạnh,
"Xem ra, ông thật sự muốn chống đối với tôi rồi!"
"Chúng ta xưa nay đâu có phải bạn bè."
"Được lắm, Ross. Trước đây ông gài bẫy Brian, lợi dụng nó để buộc tôi giao mảnh đất phía nam cho nhà Bumad, kết quả khiến Brian bị tai nạn mất một chân. Bây giờ lại không chịu nói cho tôi biết Tô Dĩ Ninh ở đâu. Hai chuyện này, tôi nhất định sẽ tìm ông tính sổ! Từ hôm nay trở đi, gia tộc Nick sẽ không còn bất kỳ hợp tác nào với nhà Bumad các người!"
Bà ta giận dữ, đôi mắt nhìn Ross ngập tràn băng lạnh.
Nếu là trước kia, nghe đến đây có lẽ Ross còn thấy sợ.
Nhưng giờ Ed đã tỉnh lại, Tô Ngọc còn có thể tiếp tục kiểm soát gia tộc Nick bao lâu thì chưa biết, ông ta cũng chẳng cần phải lấy lòng bà ta nữa.
"Tô, những chuyện trước đây là đôi bên tự nguyện, sao có thể nói tôi tính kế bà? Còn việc Brian bị tai nạn ở phía nam, đó là chuyện không ai muốn thấy, thiên tai nhân họa, sao lại đổ hết lên đầu tôi được?"
Mặt mày Tô Ngọc tái mét,
"Tôi không muốn nói nhiều với ông nữa, cứ chờ đó mà xem!"
Nói xong, Tô Ngọc quay người rời đi.
Chỉ đến khi bóng lưng bà ta biến mất khỏi tầm mắt, Ross mới cầm điện thoại lên, gọi cho Thẩm Tứ.
"Thẩm tiên sinh, hiện giờ Tô đang truy tìm chỗ các cậu đang ở, phải cẩn thận, tuyệt đối đừng để bà ta tìm ra."
"Cảm ơn ông, ông Ross, cảm ơn vì đã báo trước chuyện này."
Cúp máy, Thẩm Tứ nhìn về phía Tô Dĩ Ninh đang ngồi đối diện,
"Tiếp theo chúng ta phải làm sao đây? Cha của em vẫn còn trong tay Tô Ngọc."
"Ba của Dĩ Ninh cứ để tôi nghĩ cách, hiện tại cô út của tôi đang ráo riết truy tìm hai người, anh và Dĩ Ninh cố gắng đừng ra ngoài, tránh bị ai nhìn thấy."
Thẩm Tứ gật đầu,
"Được, tôi biết rồi."
Ngay lúc Tô Duệ định lên tiếng, điện thoại đặt trên bàn vang lên.
Chưa nghe máy được bao lâu, sắc mặt của hắn đã trở nên vô cùng khó coi, hắn lập tức đứng dậy, nói:
"Tôi còn có việc phải về trước, sau này nếu có chuyện gì cứ liên lạc với anh bất cứ lúc nào."
Trong khi đó, ở một nơi khác, Tô Ngọc vừa trở về đã lập
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền