Chương 12
Thời Vi cười gượng mấy tiếng, vội nói,"Quý Ninh... à, tớ có chuyện không nghe điện thoại được nữa... ngày mai cậu phỏng vấn xong thì báo tin cho tớ, chúng ta cùng ăn cơm trưa."
Thời Vi không chờ Quý Dĩ Ninh nói chuyện thì đã cúp máy. Quý Dĩ Ninh xem đồng hồ, đã là hơn mười giờ tối rồi, cô nhíu mày.
Trước giờ Thời Vi luôn làm việc theo giờ giấc đàng hoàng, đã là lúc này rồi mà bên cạnh cô ấy còn có người, còn là sếp của cô ấy nữa, xem ra ngày mai mình nên hỏi thôi.
Quý Dĩ Ninh đặt điện thoại xuống, cô chần chừ rồi lấy một chiếc váy màu xanh nhạt kín đáo ra, không quá nổi bật nhưng cũng đủ nghiêm túc trong cuộc phỏng vấn này.
Sau khi cất những bộ quần áo khác vào tủ, Quý Dĩ Ninh cầm đồ ngủ đi tắm, tắm rồi sấy tóc, cô dưỡng da rồi đi ngủ.
Bên phía phòng làm việc, Thẩm Yến Chi do dự mãi, cuối cùng đăng bài nặc danh lên mạng hỏi cách dỗ dành vợ quay lại sau khi mình lừa dối cô ấy. Không ngờ tất cả mọi người đều khuyên anh ta ly hôn tha cho vợ, khiến anh ta tức giận xóa bài.
Khi Thẩm Yến Chi chuẩn bị về phòng ngủ, chợt điện thoại rung lên, đó là tin nhắn đến từ Tần Tri Ý.
"Tổng giám đốc Thẩm à, em mang thai rồi."
Thẩm Yến Chi siết chặt điện thoại, nhìn chằm chằm vào dòng chữ kia với ánh mắt u ám.
Lần nào anh ta nảy sinh quan hệ với Tần Tri Ý, bọn họ đều dùng biện pháp an toàn nên cô ta đang lừa mình, hoặc là cô ta đã làm gì đó với bao cao su. Dù là kiểu nào thì cũng đã chạm tới ranh giới của Thẩm Yến Chi rồi.
Anh ta gọi điện thoại cho Tần Tri Ý,"Bây giờ cô ở đâu?"
Nghe được sự lạnh lùng và tức tối trong giọng nói của anh ta, lòng Tần Tri Ý chua xót:
"Tổng giám đốc Thẩm, em mang thai rồi, chẳng lẽ anh không vui chút nào sao?"
Thẩm Yến Chi cười lạnh,"Cô có chắc đó là con tôi không?"
"Tổng giám đốc Thẩm, em chỉ qua lại với một mình anh, chẳng lẽ anh không rõ nó có phải là con anh hay không ư?"
Giọng điệu của cô ta rõ là chất vấn, còn có phần ấm ức nhưng Thẩm Yến Chi chỉ thấy phiền hà.
"Thế thì bỏ đi."
Ngoài Quý Dĩ Ninh, anh ta không cần ai sinh con cho mình.
Hơn nữa anh ta cũng chỉ chơi đùa với một người phụ nữ chủ động lấy lòng mình, không hề thật sự để ý tới cô ta.
"Không được, đây là con của hai chúng ta, em phải sinh nó ra."
Thẩm Yến Chi cau mày, trong ánh nhìn của anh ta đầy vẻ phiền chán, nếu biết người phụ nữ này dây dưa với mình đến thế thì lúc trước anh ta đã không đụng vào người này rồi.
"Tôi hỏi lại lần cuối, bây giờ cô ở đâu?"
Đầu dây bên kia yên ắng một lát, tiếng nói nghẹn ngào của Tần Tri Ý mới vang lên trong điện thoại:
"Tổng giám đốc Thẩm, anh hỏi em đang ở đâu vì muốn ép em tới bệnh viện phá thai sao?"
Thẩm Yến Chi không nói gì, im lặng là đồng ý.
"Anh không thích đứa bé này thì em sinh nó ra, một mình em nuôi nó, cũng không cho nó biết cha ruột của nó là ai..."
Cô ta chưa nói xong thì Thẩm Yến Chi đã cúp máy, gọi cho thư ký điều tra xem Tần Tri Ý đang ở đâu. Vào cái này Quý Dĩ Ninh biết anh ta ngoại tình, anh ta cũng đã biết đó là kế của Tần Tri Ý, đã đuổi cô ả ra khỏi công ty.
Không ngờ Tần Tri Ý còn có chiêu này.
Chắc chắn không thể sinh đứa bé đó ra được, nếu không thì anh ta và Quý Dĩ Ninh không còn đường cứu vãn.
Nửa đêm, khi Quý Dĩ Ninh mơ màng có nghe được tiếng động cơ xe vang lên nhưng cô không để ý. Đến sáng, khi ăn sáng, cô mới nghe bảo mẫu nói đêm qua Thẩm Yến Chi vội vàng ra ngoài, chẳng biết có phải công ty gặp chuyện gì hay không.
Quý Dĩ Ninh không nói gì, chỉ uống cốc sữa của mình với ánh mắt giễu cợt, không phải công ty gặp chuyện gì cả, chắc là sốt ruột tới gặp người phụ nữ kia thôi.
Sau khi ăn sáng xong, Quý Dĩ Ninh thay quần áo, đi ô tô tới dược phẩm Thành Viên. Sau cuộc phỏng vấn, HR yêu cầu cô về nhà, đợi tin tức trong vòng ba ngày.
Quý Dĩ Ninh rời khỏi dược phẩm Thành Viên, đi xe tới khách sạn được hướng dẫn. Nhưng cô không chú ý tới có một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, vẻ ngoài xinh đẹp gọn gàng đứng ở cách đó không xa, nhíu mày nhìn về phía cô.
Nữ đồng nghiệp cũng mặc áo blouse đứng cạnh cô ta nhìn theo hướng tầm mắt của bạn mình, thấy đuôi xe của Quý Dĩ Ninh biến mất ở góc.
"Di Ninh, cô đang nhìn cái gì thế?"
Liễu Di Ninh lắc đầu,"Không có gì... hình như lúc nãy tôi nhìn thấy một người tôi quen, mà chắc là tôi nhìn nhầm thôi."
"Là bạn cô hả?"
Liễu Di Ninh không giấu được vẻ chê ghét, lạnh lùng nói,"Không, một người rất đáng ghét."
"Người khiến cô ghét thì chắc chắn không phải người tốt gì rồi."
Trong giọng nói của cô gái nọ hiện rõ sự nịnh nọt, Liễu Di Ninh cũng thích cảm giác đó.
"Thôi, đừng nhắc tới cô ta nữa, làm tôi không vui."
Khi Quý Dĩ Ninh đi tới nhà hàng thì Thời Vi cũng đến, hai người gặp nhau ở cửa, Thời Vi bước tới nắm tay cô, hai người cùng vào trong nhà hàng.