Chương 1215
Chiều hôm trước ngày về, Tô Duệ dẹp hết công việc, trở về biệt thự dùng bữa tối cùng nhóm Tô Dĩ Ninh.
Trong bữa ăn, Thẩm Tứ nâng ly rượu về phía hắn,
"Tô thiếu, lần này tôi và Dĩ Ninh có thể thuận lợi về nước, tất cả là nhờ anh giúp đỡ, cảm ơn anh!"
Tô Dĩ Ninh cũng nâng ly nước trái cây cảm ơn hắn.
Tô Duệ nhướng mày:
"Dĩ Ninh, lần này chia tay có thể là lần cuối cùng trong đời chúng ta gặp nhau. Em không uống tí rượu nào à?"
Cô còn chưa kịp đáp, Thẩm Tứ đã mở miệng trước.
"Cô ấy đang mang thai, không thể uống rượu."
Tô Duệ sững người, sau đó trong mắt lập tức hiện lên niềm vui rạng rỡ: "Thật sao?"
Hắn sắp có thêm một đứa cháu trai hoặc cháu gái nữa rồi!
Tô Dĩ Ninh gật đầu,
"Vâng, tôi mới phát hiện cách đây vài ngày thôi."
Tô Duệ mỉm cười,
"Tốt, tốt lắm, đúng là song hỷ lâm môn."
Hắn nhìn sang Thẩm Tứ,
"Sau khi về nước, anh nhất định phải chăm sóc tốt cho em ấy, nếu không tôi sẽ không tha cho anh đâu."
Đợi đến khi em bé đầy tháng, hắn nhất định sẽ về thăm một chuyến.
"Được, tôi nhất định sẽ làm được."
Thấy khuyên không được cả hai uống rượu, Tô Duệ cũng chẳng nói thêm gì.
"Vậy thì tạm để chỗ tôi, nếu sau này hai người cần thì cứ bảo tôi."
Thẩm Tứ gật đầu,"Được."
Sáng sớm hôm sau, Tô Dĩ Ninh cùng mọi người lên máy bay trở về nước.
Sau hơn mười tiếng bay dài đằng đẵng, máy bay hạ cánh an toàn tại sân bay Thâm Thị.
Vừa xuống máy bay, việc đầu tiên mà Tô Dĩ Ninh làm là đi gặp Đậu Đậu.
Mọi người cùng nhau trở về biệt thự, vừa đến cổng, hốc mắt Tô Dĩ Ninh đã đỏ hoe.
...
Về lại phòng ngủ, Tô Duệ suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định đứng tên Đậu Đậu để gửi toàn bộ số tiền đó vào ngân hàng, kỳ hạn mười ba năm, đợi đến khi bé đủ tuổi trưởng thành sẽ trao lại. ...
Bên kia, Thẩm Tứ đi đến trước cửa phòng Tô Dĩ Ninh, đưa tay gõ cửa.
"Mời vào."
Thẩm Tứ đẩy cửa bước vào, thấy cô đang ngồi bên chiếc bàn trên ban công, mắt nhìn ra khoảng trời đêm xa xăm, không biết đang nghĩ gì.
Thấy là anh, khóe môi Tô Dĩ Ninh khẽ cong,
"Anh đến rồi."
Thẩm Tứ gật đầu, đi tới ngồi bên cô, nhẹ giọng hỏi:
"Dĩ Ninh, em không vui sao?"
"Không phải, chỉ là gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, cảm thấy hơi mệt, em rất muốn về nước luôn."
Anh nắm lấy tay cô, dịu dàng nói:
"Chỉ vài hôm nữa thôi, khi về rồi chúng ta sẽ quên hết những chuyện phiền phức ở đây. Sau này ba người chúng ta chỉ cần sống hạnh phúc bên nhau là đủ rồi."
Tô Dĩ Ninh nhìn anh, khẽ nói:
"E rằng không phải ba người đâu."
Thẩm Tứ khẽ nhíu mày,
"Sao lại không phải?"
"Vì chắc là chúng ta sắp có thêm người thứ tư rồi."
"Gì cơ?"
Đôi mắt Thẩm Tứ trợn to kinh ngạc, gần như không dám tin vào tai mình,
"Dĩ Ninh, em đùa anh phải không? Hôm nay đâu phải cá tháng Tư..."
Tô Dĩ Ninh đưa điện thoại ra trước mặt anh, trên màn hình là ảnh que thử thai cô chụp, nhẹ giọng nói:
"Thật đấy, em tính thời gian rồi, chắc là hôm em đến công ty tìm anh trước khi xuất ngoại."
Niềm vui trào dâng cuồn cuộn trong lồng ngực Thẩm Tứ, anh bật dậy bước đến ôm lấy cô, nhấc bổng lên.
"Dĩ Ninh... anh... anh vui quá... Anh cứ tưởng cả đời này chúng ta chỉ có Đậu Đậu, không ngờ... Cảm ơn em!"
Nhìn mắt anh đỏ hoe vì xúc động, Tô Dĩ Ninh cũng dang tay ôm chặt lấy anh, thì thầm: "A Tứ, là em phải cảm ơn anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền