Chương 1221
Bị một chàng trai trẻ đẹp trai, dịu dàng nhìn bằng ánh mắt ngập tràn yêu thương, đôi mắt Thời Vi khẽ xao động. Cô thầm nghĩ, quả nhiên lời đám bạn cô nói không sai, dù nam hay nữ, chỉ cần còn trẻ, thứ khí chất tuổi xuân nồng nhiệt ấy đúng là khiến người ta khó mà cưỡng lại.
Ánh mắt của cậu trai kia lại quay về phía Thời Vi:
"Chị à, chị có đồng ý để em làm người thay thế không? Dù là một tháng, hay một năm, em đều có thể chờ. Chỉ cần chị chưa kết hôn, em sẽ không từ bỏ."
Cô khẽ mím môi, vừa định lên tiếng thì cổ tay bỗng bị ai đó nắm chặt.
Chưa kịp phản ứng, Thẩm Nghi Tu đã kéo cô đứng dậy rồi lôi ra phía cửa.
Vừa đi được vài bước, cổ tay bên kia lại bị ai đó giữ lại.
Cảm nhận được lực kéo phía sau, Thẩm Nghi Tu quay phắt đầu lại.
Thấy cậu trai kia đang nắm lấy cổ tay Thời Vi, đồng tử hắn bỗng co rút.
"Anh trai, hình như chị ấy không muốn đi với anh, phiền anh buông tay ra."
"Nếu cậu còn muốn giữ cái tay đó, thì tốt nhất là thả cô ấy ra ngay lập tức."
Lời vừa dứt, không khí quanh người hắn như hạ xuống mấy độ.
Thế nhưng cậu trai kia dường như hoàn toàn không cảm nhận được tức giận của đối phương, vẫn nở nụ cười:
"Chỉ khi nào anh buông tay trước, tôi mới buông."
Thẩm Nghi Tu hít sâu một hơi, cố nén cơn tức giận đang cuồn cuộn trong lòng, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cậu ta, từng chữ như rít qua kẽ răng:
"Nhìn dáng vẻ và quần áo của cậu, có vẻ xuất thân bình thường. Đừng vì một phút bốc đồng mà khiến cả gia đình phải chịu..."
"Thẩm Nghi Tu!"
Thời Vi không thể nhịn được nữa, gạt tay hắn ra:
"Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám làm gì cậu ấy, cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho cậu!"
Đôi mắt Thẩm Nghi Tu đỏ ngầu, vẻ mặt tràn đầy thất vọng và không thể tin nổi:
"Vi Vi, chỉ vì một thằng con trai như vậy mà chị nói với em những lời tàn nhẫn như thế sao?"
Đối diện với ánh mắt đau đớn như muốn vỡ vụn của hắn, tim Thời Vi như bị ai bóp nghẹt, vô thức quay mặt đi, không dám nhìn hắn.
Dù đã chia tay, nhưng sao có thể nói là hết tình cảm ngay được.
Bởi vì, cô đã từng thật lòng yêu, cũng từng mong cùng hắn đi đến cuối đời.
Sắc mặt Thẩm Nghi Tu âm trầm đến cực điểm, cảm giác như đang đấm vào bịch bông, tức tối mà chẳng làm được gì.
"Cậu đi đi, tôi không muốn cãi nhau với cậu ở đây."
Nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêng sang một bên của Thời Vi, tim Thẩm Nghi Tu như bị ai bóp nghẹt, đau đớn từng cơn, hắn quay đầu không chút do dự rời đi.
Chỉ đến khi bóng lưng hắn khuất hẳn nơi cửa nhà hàng, cậu trai kia mới buông tay Thời Vi ra.
"Chị ơi, chị không sao chứ?"
Thời Vi quay đầu nhìn cậu ta, bình thản nói:
"Không sao, ăn tiếp thôi."
Những phút sau đó, tâm trạng Thời Vi rõ ràng không còn thoải mái như trước.
Cậu trai kia cũng nhận ra điều đó, tìm đủ cách chọc cười cô, nhưng cô vẫn cứ như có điều gì nặng lòng, chỉ thỉnh thoảng gượng cười lấy lệ.
Kết thúc bữa tối, trên đường đưa cậu ta về lại ký túc xá, Thời Vi gần như không nói một lời, không còn nét vui vẻ như khi vừa đến nhà hàng lúc nãy.
Mãi đến khi xe dừng trước cổng trường đại học của cậu ta, cậu ta mới quay đầu nhìn cô, hỏi:
"Chị ơi, chị vẫn còn thích người đàn ông đến tìm chị hồi nãy phải không?"
Thời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền