Chương 1235
Sau khi Thời Vi rời khỏi, Thẩm Nghi Tu liền gọi cho Thẩm Diêu:
"Tối nay rảnh không? Ra ngoài uống chút rượu."
"Rảnh chứ, nhưng tôi nghe nói Thời Vi quản cậu rất chặt, cậu mà cũng có thời gian ra uống rượu à?"
Nghe ra được ý đùa cợt trong giọng Thẩm Diêu, Thẩm Nghi Tu khẽ cụp mắt xuống:
"Bây giờ cô ấy sẽ không quan tâm tôi đi đâu nữa."
Cô bây giờ... ngay cả hắn còn chẳng cần, làm sao còn để tâm chuyện hắn có uống rượu hay không.
"Được rồi, lát tôi gọi thêm cả Loan Dự với Cảnh Thành, vừa hay giải quyết luôn khúc mắc giữa cậu và Cảnh Thành. Hai người suốt ngày đấu khẩu trên mạng, cứ làm trò cười cho thiên hạ."
Thẩm Nghi Tu nhíu mày, giọng trầm xuống:
"Nếu cậu gọi cậu ta thì tôi sẽ không đi, tôi không muốn gặp cậu ta."
Nếu Thiệu Cảnh Thành mà đến, việc đầu tiên chắc chắn sẽ là lôi hắn đến gặp Cao Tuyết.
Giờ chỉ cần nghe thấy tên Cao Tuyết là Thẩm Nghi Tu đã thấy phiền.
Nếu không phải vì Cao Tuyết, giữa hắn và Thời Vi cũng sẽ không ra nông nỗi này.
"Được rồi, nếu cậu không muốn thì tôi không gọi cậu ta nữa, gặp nhau chỗ cũ nhé."
"Ừ."
Cúp điện thoại, Thẩm Nghi Tu lái xe thẳng đến quán bar.
Chưa bao lâu sau, Loan Dự và Thẩm Diêu đã đến phòng riêng.
Thấy Thẩm Nghi Tu gọi mấy chai XO liền một lúc, Thẩm Diêu nhướn mày ngồi xuống đối diện:
"Nghi Tu, rốt cuộc giữa cậu và Cảnh Thành có chuyện gì? Nghe nói Cao Tuyết bị thương là vì cứu cậu đúng không? Mà cậu thật sự chưa từng đến thăm cô ấy từ lúc cô ấy nhập viện à?"
Thẩm Nghi Tu nâng ly uống cạn một hơi, giọng lạnh lùng: "Chưa từng."
"Cậu cũng tuyệt tình thật đấy, dù không thích Cao Tuyết, thì chúng ta cũng là bạn bè mấy năm rồi."
Thẩm Nghi Tu nhớ lại chuyện cũ, giọng có chút bực bội:
"Hôm đó tôi đưa Thời Vi đến ăn cùng mọi người, cậu cũng thấy rồi đấy. Cao Tuyết và Thiệu Cảnh Thành liên tục nói mát nói móc. Sau đó tôi đã nói rõ, hễ có mặt Cao Tuyết thì đừng gọi tôi nữa. Nhưng Thiệu Cảnh Thành vẫn cố tình lừa tôi đi dự tiệc."
"Hơn nữa, hễ chỗ nào có mặt Cao Tuyết, thế nào Thời Vi cũng sẽ biết mà tới, cậu nghĩ chuyện đó có thể trùng hợp được à?"
Người báo cho Thời Vi, không phải Thiệu Cảnh Thành thì chính là Cao Tuyết.
Thẩm Diêu lắc đầu, bất lực:
"Mối quan hệ bốn người các cậu, tôi thật sự không hiểu nổi. Cậu với Thời Vi ở bên nhau, Cảnh Thành với Cao Tuyết một đôi, thế chẳng phải quá hợp lý à? Tự dưng cứ phải dày vò lẫn nhau làm gì."
Thẩm Nghi Tu thở dài:
"Thời Vi nói, chỉ cần tôi không gặp Cao Tuyết trong vòng một tháng, cô ấy sẽ tha thứ cho tôi. Vậy nên trong một tháng này, bất kể Thiệu Cảnh Thành hay Cao Tuyết có làm gì, tôi cũng sẽ không gặp Cao Tuyết."
Dù có hơi tàn nhẫn với Cao Tuyết, nhưng Thẩm Diêu nghĩ lại, nếu là hắn ta, phải chọn giữa bạn gái và bạn bè, hắn ta cũng sẽ chọn bạn gái.
"Hiểu rồi, vụ bên Cảnh Thành thì để tôi nói chuyện giúp cậu, còn về phần Cao Tuyết thì tôi chịu rồi."
Vốn dĩ bọn họ thân với Cao Tuyết cũng là vì Cao Tuyết là thanh mai trúc mã của Thiệu Cảnh Thành. Mỗi lần tụ tập anh ta đều dẫn cô ta theo, lâu dần mới thân quen.
Thật ra mà nói, người có quan hệ thân thiết nhất với Cao Tuyết vẫn là Thiệu Cảnh Thành.
Ở một diễn biến khác, trước đó, bên trong xe, Thời Vi khẽ nhíu mày, giọng mang theo phần bất đắc dĩ: "Thẩm Nghi Tu, cậu không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền