ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1243

Tối thứ Sáu, Thẩm Tứ vẫn đang họp với bên tổ chức tiệc cưới đến tận hơn mười giờ mới trở về biệt thự. Những ngày tiếp theo, vì chuẩn bị hôn lễ, anh luôn rời nhà từ sớm và về rất muộn.

Vừa về đến nơi đã thấy Tô Dĩ Ninh vẫn chưa ngủ, đang ngồi trên sofa xem tivi, ánh mắt anh thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên.

"Dĩ Ninh, sao khuya vậy rồi mà em vẫn chưa ngủ?"

Từ sau khi mang thai, Dĩ Ninh ngủ rất sớm, có khi tám giờ tối đã vào phòng rồi.

Tô Dĩ Ninh nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc:

"Lại đây, em có chuyện muốn hỏi anh."

Thẩm Tứ đổi dép xong, đi đến ngồi cạnh cô.

"Chuyện gì vậy?"

"Anh nói cho em biết, mấy ngày nay sao ngày nào anh cũng về muộn? Em gọi cho Tôn Hành hỏi thì anh ta bảo anh đang tăng ca, nhưng em hỏi mấy cổ đông khác ở Thanh Hồng thì gần đây đâu có dự án nào lớn cần tăng ca hàng ngày. Anh rốt cuộc là không muốn về nhà nên viện cớ ở lại công ty đúng không?"

Thấy trong mắt cô ánh lên vẻ tủi thân, Thẩm Tứ định giơ tay ôm cô thì bị cô né tránh.

"Chưa nói rõ ràng thì không được đụng vào em!"

Dù đang giận, trong mắt anh cô vẫn đáng yêu vô cùng.

"Dĩ Ninh, em đang mang thai, đừng xúc động quá."

Tô Dĩ Ninh trừng mắt nhìn anh:

"Anh biết em đang mang thai mà còn ngày nào cũng đi sớm về khuya. Mấy ngày rồi em ngủ dậy không thấy anh, ngủ cũng không thấy anh!"

Khi mang thai dễ nhạy cảm, cộng thêm Thẩm Tứ cả ngày bận rộn, đến cả mong muốn đơn giản là cùng đi dạo một vòng trước khi ngủ cô cũng không có cơ hội.

"Gần đây đúng là anh không phải tăng ca, mà là bận làm việc khác. Nhưng tạm thời anh chưa thể nói cho em biết được. Đợi thêm chút nữa là em sẽ rõ."

Thấy anh cứ thần thần bí bí, Tô Dĩ Ninh nhíu mày:

"Chuyện gì mà không thể nói, nhất định phải để em đợi?"

"Vì anh muốn cho em một bất ngờ, nếu bây giờ em biết rồi thì đâu còn gọi là bất ngờ nữa?"

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh bỗng nhớ lại mấy ngày trước Thời Vi cứ hỏi cô mấy câu kỳ lạ. Lúc đó cô còn thấy khó hiểu, giờ bỗng dưng cảm thấy rất có thể liên quan đến cái gọi là "bất ngờ" này.

"Thôi được rồi, em không hỏi nữa. Nhưng bất ngờ thì để sau đi, sau này anh đừng có đi sớm về khuya nữa, em sẽ thấy rất bất an."

Thẩm Tứ gật đầu:

"Tuân lệnh! Vậy giờ anh có thể ôm em chưa, bà xã?"

Đuôi mắt anh khẽ cong lên, trong mắt toàn là dịu dàng và yêu thương.

Tô Dĩ Ninh chủ động dang tay ôm lấy anh: "Có thể."

Vừa ôm lấy cô, bên cạnh đã vang lên giọng Đậu Đậu đầy "phá đám":

"Ba mẹ ơi, hai người ôm nhau thì về phòng ôm đi chứ, đây là phòng khách mà, là nơi công cộng đó, phơi ân ái ở đây có phải không thích hợp không?"

"..."

Thẩm Tứ buông Dĩ Ninh ra, nhìn Đậu Đậu:

"Trễ thế này rồi, sao con còn chưa ngủ?"

"Con ngủ rồi, nhưng tỉnh dậy thấy khát nước nên xuống uống nước."

Nói rồi, bé đã tự đi về phía bếp.

Tô Dĩ Ninh vừa định theo sau giúp con rót nước, nhưng bị Thẩm Tứ ngăn lại.

"Dĩ Ninh, Đậu Đậu năm nay năm tuổi rồi, rất nhiều việc thằng bé có thể tự làm được. Chúng ta cứ để thằng bé tự xử lý, nếu làm không được, lúc đó mình giúp cũng chưa muộn."

Quan trọng là nhìn dáng vẻ thuần thục đó, chắc chắn đây không phải lần đầu bé xuống bếp lấy nước, có vẻ rất thành thạo rồi.

"Ừ."

Không lâu sau,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip