Chương 1258
Trong lúc hai người đang trò chuyện, dì Tiền đi tới thông báo bữa tối đã chuẩn bị xong.
Tô Dĩ Ninh và Thời Vi cùng đi tới bàn ăn ngồi xuống, chẳng mấy chốc Thẩm Tứ và Thẩm Nghi Tu cũng đến.
Phát hiện sắc mặt Thẩm Nghi Tu có chút khó coi, Tô Dĩ Ninh liếc sang Thẩm Tứ một cái, dùng ánh mắt hỏi xem chuyện gì xảy ra.
Thẩm Tứ làm mặt vô tội, lắc đầu tỏ ý mình cũng không biết gì.
Thời Vi thấy vậy không nhịn được nói:
"Hai người ăn một bữa cơm mà còn liếc mắt đưa tình như vậy, có thể nghĩ đến cảm nhận của người bên cạnh không hả?"
Tô Dĩ Ninh nhìn cô:
"Làm gì có chuyện liếc mắt đưa tình, ăn cơm đi, hôm nay làm món gà xào ớt mà cậu thích nhất đó."
Thời Vi gật đầu: "Được."
Lúc ăn cơm, Thẩm Tứ nhìn sang Thẩm Nghi Tu:
"Cháu định khi nào quay lại công ty?"
Thẩm Nghi Tu rời khỏi Thẩm thị đã gần một tháng, nếu còn kéo dài nữa, những người hắn từng dốc công bồi dưỡng có khi sẽ quay sang trung thành với người khác.
Nghe vậy, động tác gắp thức ăn của Thẩm Nghi Tu khựng lại, theo bản năng liếc nhìn Thời Vi đang ngồi đối diện.
Thấy cô không thèm liếc mình lấy một cái, hắn im lặng vài giây rồi cụp mắt nói:
"Vài hôm nữa cháu sẽ quay lại."
"Ừ."
Thẩm Tứ không hỏi thêm gì nữa, dù sao bây giờ Thẩm Nghi Tu đã là tổng giám đốc Thẩm thị, anh không thể cứ xem hắn là cấp dưới như trước.
Đang ăn dở, điện thoại của Thẩm Nghi Tu bỗng đổ chuông. Thấy là Thiệu Cảnh Thành, hắn khẽ nhíu mày, trực tiếp từ chối cuộc gọi.
Nhưng đối phương lại tiếp tục gọi lại, hết lần này đến lần khác. Mấy người xung quanh cũng bất giác nhìn sang phía hắn.
Thẩm Nghi Tu cầm điện thoại lên, giải thích:
"Chắc là có việc gấp."
Hắn đứng dậy, đi sang bên cạnh rồi bắt máy, hạ giọng:
"Thiệu Cảnh Thành, tôi đang bận, đừng gọi nữa..."
"Thẩm Nghi Tu, Cao Tuyết tự sát rồi, đang cấp cứu trong phòng hồi sức. Bác sĩ nói cô ấy mất máu quá nhiều, có khả năng nguy kịch."
Nghe đến đây, Thẩm Nghi Tu bật cười lạnh:
"Trước kia dọa dẫm không được, giờ lại giở trò lấy thân làm mồi sao? Cô ta sống hay chết chẳng liên quan gì đến tôi!"
Nói xong, hắn dứt khoát cúp máy.
Vừa xoay người định quay lại, tin nhắn của Thiệu Cảnh Thành liền gửi đến.
[Tôi đang ở bệnh viện Nhất Thành, cậu muốn đến hay không tùy, chỉ cần lương tâm cậu thấy ổn là được.]
Bàn tay cầm điện thoại của Thẩm Nghi Tu khẽ siết chặt đến tái trắng. Mấy giây sau, hắn mới vô cảm xóa tin nhắn đó đi.
Tuy không định đến, nhưng từ đó trở đi, hắn không còn thấy hứng thú gì với bữa ăn. Hắn và Cao Tuyết là bạn nhiều năm, cho dù không có tình cảm nam nữ, thì cũng không mong cô ta xảy ra chuyện.
Sau bữa tối, Thời Vi chào tạm biệt Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ, rồi xoay người rời đi.
Vừa ra đến cửa, điện thoại cô reo lên. Thấy người gọi là Từ Tấn, ánh mắt cô thoáng qua một tia kinh ngạc. Từ khi quen nhau đến nay, Từ Tấn toàn nhắn tin qua WeChat, chưa từng chủ động gọi điện cho cô.
Vừa bắt máy, giọng nói hơi hoảng loạn của cậu đã truyền tới:
"Chị, bây giờ chị đang ở đâu?"
"Chị vừa ăn tối ở nhà bạn xong, có chuyện gì sao?"
"Chị có thể giúp em một chuyện được không?"
Cùng lúc ấy, bên ngoài biệt thự, lúc Thẩm Nghi Tu bước ra, chỉ kịp thấy đèn hậu xe Thời Vi lóe lên rồi biến mất khỏi tầm mắt mình.
Hắn cười khổ một tiếng, Thời Vi rời đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền