Chương 1262
Cao Tuyết tự sát, đang cấp cứu suốt mấy tiếng liền, Thiệu Cảnh Thành gọi điện cho Thẩm Nghi Tu cầu xin đến bệnh viện một lần cũng không chịu, vậy mà giờ lại ở đây tình tứ với Thời Vi. Càng nghĩ, lửa giận trong Thiệu Cảnh Thành càng bùng lên, chỉ hận không thể đánh cho mặt Thẩm Nghi Tu biến dạng!
Thời Vi mím môi, vừa định nói gì đó thì đột nhiên cảm thấy cánh tay đang ôm cô lơi lỏng. Giây tiếp theo, cô nhìn thấy Thiệu Cảnh Thành túm lấy cổ áo Thẩm Nghi Tu, giáng thẳng một cú đấm vào mặt hắn.
Thẩm Nghi Tu phản ứng lại ngay, lập tức lao vào giằng co với Thiệu Cảnh Thành.
Thời Vi theo phản xạ lùi lại mấy bước, đang định chạy đi gọi bảo vệ bệnh viện thì Thẩm Diêu và Loan Dự vừa kịp tới nơi. Cả hai lập tức lao đến kéo hai người họ ra.
Thiệu Cảnh Thành vùng vẫy dữ dội:
"Loan Dự, buông ra! Hôm nay tôi nhất định phải dạy cho cậu ta một bài học!"
Loan Dự giữ chặt anh ta, thấp giọng khuyên:
"Cảnh Thành, cậu bình tĩnh lại đi! Chẳng lẽ muốn bị đưa đến đồn cảnh sát sao?"
Thiệu Cảnh Thành cười lạnh:
"Không sao cả! Hôm nay tôi phải dạy dỗ cậu ta cho bằng được!"
Bên kia, Thẩm Diêu giữ lấy Thẩm Nghi Tu, thấy hắn không có ý định xông lên nữa mới thả tay ra.
"Nghi Tu, Cảnh Thành vì chuyện của Cao Tuyết nên tâm trạng hơi kích động, cậu thông cảm chút đi."
Thẩm Nghi Tu lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Thiệu Cảnh Thành:
"Thiệu Cảnh Thành, nếu cậu muốn phát điên thì đi chỗ khác, tôi không hứng thú đánh nhau với cậu."
"Thẩm Nghi Tu, cậu có biết Cao Tuyết cấp cứu bao lâu không? Dù chỉ là bạn bè, cậu cũng nên đến nhìn một lần! Vậy mà vì một người phụ nữ như thế này, cậu không thèm quan tâm đến sống chết của bạn bè nữa! Tôi thật muốn biết cô ta đã cho cậu uống thuốc mê gì rồi!"
Thấy anh ta chỉ tay vào Thời Vi, sắc mặt Thẩm Nghi Tu lạnh đi rõ rệt.
"Cậu đừng chỉ trỏ vào cô ấy, nếu không phải cậu và Cao Tuyết cứ châm chọc khiêu khích cô ấy, thì mọi chuyện đã không đến mức này. Cậu đừng đạo đức giả ép tôi! Cao Tuyết tự sát là việc của cô ta, không ai ép cô ta cả. Tôi không phải là gì của cô ta, không có nghĩa vụ phải tới bệnh viện thăm."
"Được! Trước kia đúng là tôi mù mắt mới làm bạn với cậu!"
Thẩm Nghi Tu không chút biểu cảm nhìn anh ta:
"Câu này lẽ ra phải do tôi nói, Cao Tuyết làm mấy chuyện sau lưng, cậu biết rõ mà vẫn bao che, giúp cô ta làm chuyện xấu. Tôi với Thời Vi chia tay, cậu cũng có phần. Từ giờ phút này, chúng ta không còn là bạn bè nữa!"
Lời vừa dứt, không khí lập tức trầm mặc. Sắc mặt Loan Dự và Thẩm Diêu đều thay đổi.
Thiệu Cảnh Thành sững lại, rồi trong mắt dâng lên thất vọng:
"Tốt! Vậy từ giờ trở đi, cắt đứt quan hệ!"
Nói xong, anh ta hất tay Loan Dự, sải bước rời khỏi bệnh viện.
Loan Dự nhíu mày nhìn Thẩm Nghi Tu:
"Nghi Tu, Cảnh Thành chỉ là nhất thời xúc động. Cậu lại nói lời tuyệt tình như thế, sau này muốn hàn gắn cũng khó lắm đấy."
Vẻ nghiêm túc trong mắt Thời Vi khiến lòng Thẩm Nghi Tu siết chặt, hắn vội vàng cam đoan:
"Em hứa, em tuyệt đối sẽ không lừa chị nữa!"
"Ừ."
Thẩm Nghi Tu dang tay ôm chầm lấy cô, giọng nghẹn ngào đầy xúc động:
"Vi Vi, cảm ơn chị đã cho em thêm một cơ hội!"
"Chẳng sao cả."
Thẩm Nghi Tu điềm đạm nói,"Gần đây vì chuyện của cậu ta và Cao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền