ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1269

Nửa tháng không gặp, Từ Tấn gầy đi trông thấy, da cũng sạm hơn. Cậu ta đã đặt một phòng riêng trong nhà hàng. Lúc Thời Vi bước vào thì cậu ta đã chờ sẵn bên trong. Vừa nhìn thấy cô, ánh mắt vốn ảm đạm của Từ Tấn lập tức sáng bừng, gương mặt nở nụ cười nhẹ.

"Chị đến rồi à."

"Ừ."

Thời Vi ngồi xuống đối diện, hỏi:

"Dạo này em sống thế nào?"

"Cũng ổn. À mà, bạn trai chị đâu? Sao không đi cùng chị?"

"Anh ấy đi công tác."

Ánh mắt Từ Tấn hơi lóe lên:

"Thì ra là vậy. Ừm, lúc chị chưa tới, em đã gọi hai món rồi, chị xem có muốn gọi thêm gì không?"

Thời Vi cầm thực đơn cậu ta đưa, nhìn sơ qua rồi chỉ gọi thêm một món canh.

"Chúng ta chỉ có hai người, hai món một canh là đủ rồi. À mà, sao em lại đặt phòng riêng làm gì?"

"Vì em muốn lúc ở cùng chị, không bị ai quấy rầy."

Thời Vi khẽ mím môi, không đáp lại câu ấy vì cô thật sự không biết nên nói gì.

"Từ Tấn, thật ra chị luôn muốn tìm cơ hội để xin lỗi em. Lúc đầu, chị thật sự có ý định tìm hiểu em. Nhưng sau này chị phát hiện, chị không thể nào có tình cảm nam nữ với em được... xin lỗi."

Lời vừa dứt, cả căn phòng rơi vào một khoảng lặng.

Từ Tấn khẽ cười, giọng nhẹ đi:

"Em biết mà, em chưa bao giờ trách chị."

"Sau này em nhất định sẽ gặp được một cô gái phù hợp."

"Ừ."

Hai người trò chuyện lưng chừng, chẳng mấy chốc món ăn đã được mang lên.

Trong lúc ăn, Thẩm Nghi Tu liên tục nhắn tin cho Thời Vi. Thấy cô cứ thỉnh thoảng cầm điện thoại lên trả lời, trong lòng Từ Tấn dâng lên một nỗi hụt hẫng. Xem ra, cô thực sự rất thích Thẩm Nghi Tu. Nếu không thì làm gì đang ăn cũng bận tâm đến tin nhắn hắn như thế.

Đang ăn, Thời Vi bỗng cảm thấy màn hình trước mắt trở nên mơ hồ. Ban đầu cô nghĩ mình nhìn nhầm, chớp mắt vài cái nhưng đầu lại càng lúc càng choáng. Ngay lúc cảm thấy không ổn, trước mắt cô tối sầm rồi ngất lịm.

Chiếc điện thoại rơi xuống đất, màn hình vẫn sáng, hiển thị khung chat giữa cô và Thẩm Nghi Tu.

Cùng lúc ấy, Thẩm Nghi Tu vừa bàn xong công việc.

"Vi Vi, em đang làm gì vậy?"

Hắn gọi điện cho cô.

"Không làm gì cả. Sao vậy? Bây giờ không phải anh đang bàn chuyện làm ăn à? Sao có thời gian gọi cho em?"

Thời Vi đáp.

"Anh bàn xong rồi, tối nay bay về, em có muốn gặp nhau không?"

Thời Vi nhướng mày:

"Mấy giờ anh đến Thâm thị?"

"Khoảng hơn mười một giờ tối."

"Vậy thì muộn quá, anh đi công tác gần cả tuần rồi, nên về nghỉ ngơi cho khỏe đi."

Thẩm Nghi Tu bật cười khẽ:

"Nhưng anh muốn gặp em. Thế này nhé, anh bảo tài xế ghé qua nhà em một chút, tụi mình gặp nhau vài phút rồi anh về ngay, được không?"

Nghĩ đến việc đường về nhà họ Thẩm sẽ đi ngang nhà cô, Thời Vi gật đầu:

"Được, lúc nào gần đến thì gọi cho em. Giờ em phải đi ăn đây, nói sau nhé, bye bye."

"Ừ."

Từ Tấn bước đến bên cô, nhặt điện thoại lên, nhắn một tin cho Thẩm Nghi Tu: [Đang bận, nói chuyện sau nhé.] rồi thoát khỏi WeChat.

Một tiếng sau, Từ Tấn lái xe đưa Thời Vi đến một nhà máy hóa chất bỏ hoang ở ngoại ô Thâm thị, theo đúng thỏa thuận.

Cao Tuyết đã chờ sẵn từ lâu. Thấy Thời Vi vẫn bất tỉnh, cô ta cười lạnh một tiếng: "Từ Tấn, không ngờ cậu cũng biết giữ lời hứa đấy. Tôi còn tưởng sau thời gian ở bên Thời Vi, cậu thực sự đã yêu cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip