Chương 1280
Chớp mắt đã đến thứ bảy, Thời Vi hẹn Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ cùng ra ngoài ăn cơm.
Khi hai người đến nơi, thấy Thời Vi và Thẩm Nghi Tu đang ngồi cùng nhau, không biết đang trò chuyện gì mà hai người đều cười tươi rạng rỡ.
Ngồi xuống đối diện họ, Tô Dĩ Ninh liền mở miệng:
"Xem ra hai người làm hòa rồi."
"Ừ, Dĩ Ninh, cảm ơn cậu vì lần trước."
Nếu không có Tô Dĩ Ninh chỉ ra lỗi sai của cô, có lẽ cô đã như những lần cãi nhau trước kia, tiếp tục giận dỗi, không chịu nhún nhường, rồi có khi cả hai chia tay trong cơn tức giận cũng nên.
"Thấy hai người hòa thuận lại là tớ yên tâm rồi."
Thời Vi khẽ cười, nhớ lại cuộc cãi vã trước đó, cô không khỏi thở dài.
Thẩm Nghi Tu cúi mắt, một lúc sau mới mở miệng:
"Anh thật sự phải đi họp rồi. Anh sẽ hủy tiệc xã giao tối nay, chúng ta đi ăn tối, rồi nói chuyện tiếp, được không?"
Thời Vi khẽ cười:
"Nếu em không đến tìm anh, thì tiệc tối nay anh cũng sẽ không hủy đúng không? Thẩm Nghi Tu, rốt cuộc là anh thật sự bận đến mức không có thời gian gặp em, hay là anh không muốn gặp em?"
Không đợi Thẩm Nghi Tu trả lời, Thời Vi đã đứng dậy rời đi.
Vừa bước đến cửa, sau lưng chợt vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Chưa kịp quay đầu lại, Thời Vi đã bị ai đó ôm chầm lấy từ phía sau.
Thân thể cô lập tức cứng đờ, giây tiếp theo liền đưa tay đẩy hắn ra.
"Thẩm Nghi Tu, anh làm vậy là có ý gì?"
Thẩm Nghi Tu cụp mắt xuống:
"Bởi vì anh có cảm giác, nếu cứ để em đi như vậy... có lẽ chúng ta sẽ thật sự chia tay."
Thời Vi hơi nhíu mày, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
"Vậy tại sao bất kể là em chủ động nhắn tin cho anh, hay đích thân đến công ty tìm anh, anh đều lạnh nhạt như vậy? Mãi đến khi em sắp rời đi, anh mới bất ngờ chạy tới ôm chặt lấy em không cho đi. Anh không cảm thấy cách hành xử của mình rất kỳ lạ sao?"
"Vi Vi, xin lỗi em. Trước đây anh không nên chiến tranh lạnh với em suốt từng ấy thời gian. Thật ra anh đã không còn giận từ lâu rồi, chỉ là... anh không thể lấy hết can đảm để chủ động tìm em."
Thời Vi mím môi, không nói gì thêm.
Vừa rồi khi cô quay người rời khỏi văn phòng, quả thật trong lòng đã có ý định chia tay với hắn.
Yêu đương là chuyện của hai người, nếu không thể giao tiếp chân thành, cứ hễ có chuyện lại chiến tranh lạnh, thì rất khó đi được xa cùng nhau.
Sau một hồi im lặng, Thẩm Nghi Tu ngẩng đầu nhìn cô:
"Vi Vi, anh biết thời gian qua anh không quan tâm đến em khiến em buồn, anh xin lỗi. Chẳng qua anh chỉ đang suy nghĩ... làm sao để hai ta ở bên nhau một cách thoải mái hơn."
"Anh không cần xin lỗi, thật ra em cũng nghĩ nhiều rồi. Trước đây em đúng là có phần thiên vị, đôi khi em dùng tiêu chuẩn kép với anh. Em xin lỗi, sau này em sẽ sửa."
"Ừm."
Cả hai nhìn nhau cười, trong mắt đều ánh lên sự dịu dàng.
Thẩm Nghi Tu dang tay ôm lấy Thời Vi, giọng nói nhẹ nhàng:
"Vi Vi, mong rằng sau này chúng ta có thể thật sự bình yên bên nhau, đừng cãi nhau nữa."
Nửa tháng qua không liên lạc với Thời Vi, mỗi ngày hắn đều thấy bức bối trong lòng, chỉ có thể lấy công việc để lấp đầy khoảng trống. Nhưng hễ ngừng lại, là hắn lại nghĩ về cô.
Nghĩ xem cô đang làm gì, có ăn uống đúng giờ không, có nhớ đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền