Chương 1283
Kết thúc cuộc gọi, Thẩm Tứ đặt điện thoại xuống.
Tô Duệ vừa gọi cho anh và nói:
"... Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh đã nói cho tôi biết chuyện này."
Trước đó, Tô Duệ đã nói với anh:
"Anh có thể điều tra cái chết của em gái Andrei, có liên quan đến bà Tô."
Anh không có tư cách khuyên Andrei tha cho Tô Ngọc. Hơn nữa, đây là cái giá bà ta phải trả cho những gì mình đã gây ra.
Sau đó, Thẩm Tứ đứng dậy đi lên tầng tìm Tô Dĩ Ninh. Anh vào phòng ngủ thì thấy cô vẫn đang ngủ trưa. Anh bước đến bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống, ánh mắt rơi trên khuôn mặt yên bình của cô.
Trước đây, khi cô bị Tô Ngọc đưa ra nước ngoài, anh từng nghĩ cả đời này sẽ không thể gặp lại cô nữa. Vì vậy trong lòng anh vốn không có chút thiện cảm nào với Tô Ngọc, cũng không muốn có quan hệ gì với bà ta.
Nhưng dù sao thì người đó cũng là mẹ ruột của Dĩ Ninh. Cô từng nói không muốn gặp lại bà ta, nhưng với tình hình hôm nay, anh cảm thấy mình vẫn nên nói rõ cho cô biết. Còn đi hay không, quyết định là ở cô.
Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng Tô Dĩ Ninh cũng tỉnh dậy. Vừa mở mắt đã thấy Thẩm Tứ ngồi bên giường nhìn mình, cô thoáng sững người. Cô đưa tay dụi mắt, thấy anh vẫn còn đó mới chắc rằng không phải mình nằm mơ.
Cô từ từ ngồi dậy, giọng vẫn còn ngái ngủ:
"Sao anh lại ở đây? Không phải giờ này đang ở thư phòng xử lý công việc sao?"
"Nhớ em, nên lên xem em thế nào."
Tô Dĩ Ninh nhìn anh đầy nghi ngờ:
"Tự dưng anh lên thế này, nhất định là có chuyện."
Thẩm Tứ hơi bất lực, khẽ cười:
"Quả nhiên không giấu được em."
"Dĩ nhiên rồi, em hiểu anh quá mà, từ lúc em mang thai đến giờ, anh chưa bao giờ đột ngột chạy lên tìm em vào buổi trưa."
"Được rồi, em rửa mặt đi, anh đợi dưới nhà."
"Vâng."
Tô Dĩ Ninh rửa mặt xong rồi xuống lầu, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tứ.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Bí bí mật mật như thế."
"Dĩ Ninh, bà Tô bị tố cáo tội giết người, hiện đang bị tạm giam."
Nụ cười trên mặt Tô Dĩ Ninh lập tức cứng đờ, sau đó lạnh lùng nói:
"Thì sao? Em đã nói rồi mà, chuyện của bà ta không cần báo với em, em không quan tâm."
"Anh vừa nghe Tô Duệ nói, bà ta đang rất yếu, nếu cứ tiếp tục bị giam giữ, e là không trụ nổi đến nửa năm như bác sĩ dự đoán. Anh chỉ muốn nói cho em biết tình hình, còn việc có muốn đi gặp bà ấy hay không là quyền của em."
Tô Dĩ Ninh cụp mắt xuống, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn Thẩm Tứ:
"Em sẽ không đi, em cũng sẽ không thấy tiếc, nên anh không cần lo cho em."
Cho dù gặp lại Tô Ngọc, thì cô cũng chẳng có gì để nói với bà ta.
Lúc trở về nước, cô đã quyết định coi như trên đời này chưa từng có người mẹ đó.
Bây giờ nếu cô đi gặp Tô Ngọc, thì chẳng khác nào phản bội chính bản thân mình, người từng chịu đựng đủ mọi tủi nhục ở nước M.
Cô không muốn tha thứ, cũng không thể tha thứ.
Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, khi nhớ lại chuyện này cô sẽ hối hận. Nhưng đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại cô không quan tâm.
Thấy ánh mắt Tô Dĩ Ninh kiên định, Thẩm Tứ gật đầu:
"Được, anh hiểu rồi, sau này anh sẽ không nhắc lại chuyện này nữa."
"Ừm."
Thời gian sau đó, Thẩm Tứ vẫn liên tục nhận được tin tức từ Tô Duệ về Tô Ngọc. Nghe nói vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền