ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1289

Về đến nhà, Tô Dĩ Ninh vừa bế Đoàn Tử xuống xe, bé đã vươn tay về phía Thẩm Tứ đòi bế. Thẩm Tứ nhận lấy con gái từ tay vợ, mỉm cười nói:

"Dĩ Ninh, hay là sau này em lái xe nhé, để anh bế Đoàn Tử."

Tô Dĩ Ninh trừng mắt nhìn anh một cái:

"Không được! Là tại anh đấy, trong thời gian ở cữ lúc nào cũng để Đoàn Tử ngủ bên anh, nên giờ nó mới bám anh thế này. Nếu anh cứ tiếp tục 24/7 ôm nó, đến lúc con tập nói, từ đầu tiên nó học được chắc chắn là ba mất!"

Thẩm Tứ nhướng mày:

"Dĩ Ninh, em đang ghen sao? Vì con gái thích anh hơn à?"

"Đoàn Tử không hề thích anh hơn! Tình cảm của con bé với chúng ta chắc chắn là như nhau!"

"Nếu vậy thì sao em lại không để anh tiếp tục đưa con đến công ty? Anh chăm con thì em cũng đỡ vất vả hơn mà."

Tô Dĩ Ninh: "..."

"Em không nói gì thì anh coi như em đồng ý nhé, mai anh vẫn tiếp tục đưa Đoàn Tử theo."

Tô Dĩ Ninh vội ngăn lại:

"Không được... Em... em không cho anh đưa Đoàn Tử đi là vì không muốn ảnh hưởng công việc của anh! Anh mà cứ dắt con đi suốt, hiệu suất chắc chắn giảm sút!"

"Không đâu. Lúc con ngủ, để có thời gian chơi với con khi con tỉnh dậy, anh còn làm việc hiệu quả hơn ấy."

"..."

Bước vào phòng khách, Tô Dĩ Ninh vẫn chưa từ bỏ ý định tăng cường tình cảm với con gái trước khi bé học nói.

"A Tứ, công việc của anh bận rộn như vậy, hay là để em chăm Đoàn Tử đi. Em ở nhà cũng chẳng có việc gì, không muốn để anh quá vất vả."

Thẩm Tứ nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên cười:

"Em thật sự không muốn anh vất vả như vậy sao?"

Tô Dĩ Ninh gật đầu chắc nịch:

"Tất nhiên rồi, anh vừa phải chăm con vừa phải làm việc, thật sự quá cực nhọc."

"Được thôi, vậy từ ngày mai anh sẽ dạy em cách quản lý công ty, em đến công ty làm việc giúp anh nhé."

"... Không được đâu, mấy chuyện làm ăn em thật sự không học nổi, vẫn là trông con đơn giản hơn, để em chăm con đi."

"Nhưng mà chỉ cần không thấy anh là Đoàn Tử lại khóc, anh nghĩ đến con khóc là lại xót ruột."

Đúng là đưa con theo đi làm thì mệt hơn trước, nhưng mỗi lần thấy con gái cười với mình, anh lại cảm thấy mọi mệt mỏi đều xứng đáng.

"Không đâu, chẳng phải anh nói con bé thương cả hai chúng ta như nhau à? Nó nhiều lắm cũng chỉ khóc một lúc thôi. Anh không đưa con theo vài ngày, con cũng sẽ quen ở nhà thôi."

Thấy Tô Dĩ Ninh vẻ mặt đầy kiên quyết, Thẩm Tứ đành gật đầu:

"Được rồi, vậy thử một hôm, nếu Đoàn Tử khóc, em lại mang con đến công ty cho anh."

"Ok!"...

Sáng hôm sau, Thẩm Tứ dậy sớm rửa mặt ăn sáng, hôn nhẹ lên má Đoàn Tử rồi chuẩn bị đi làm. Vừa thay giày ở cửa, Đoàn Tử đã giơ tay ra muốn được bế, rõ ràng là phản xạ có điều kiện sau nhiều ngày được theo ba đi làm.

Thẩm Tứ quay sang nhìn Tô Dĩ Ninh:

"Dĩ Ninh, hay hôm nay cứ để..."

"Không được, anh mau đi làm đi, trưa nếu không có việc gì thì đừng về ăn cơm, tối nếu cần tăng ca thì cũng không cần vội về."

Thẩm Tứ bật cười:

"Vì muốn gây dựng tình cảm với Đoàn Tử mà em đúng là nghĩ đủ cách."

"Làm gì có, đừng nói linh tinh, em chỉ đang vì sự phát triển của công ty mà thôi."

"Được được, vậy anh đi làm đây."

"Ừ, đi đường cẩn thận nhé."

...

Một tiếng sau, khi Thẩm Tứ đang họp thì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip