ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 32

"Cú tát của tôi chỉ là bài học vì cô dám tính toán hãm hại tôi, nếu lần sau cô còn dám..."

Cô ta còn chưa dứt lời thì Quý Dĩ Ninh chợt túm tóc cô ta, vung tay tát một cú. Liễu Di Ninh không ngờ một người dịu dàng như thế lại dám đánh ngược lại, khi cô ta hoàn hồn thì gò má phẫn nộ đã tái mét thành màu gan heo.

"Cô dám đánh tôi sao?!"

Cô ta định đánh trả Quý Dĩ Ninh, ai ngờ Quý Dĩ Ninh túm lấy cổ tay cô ta.

Liễu Di Ninh trợn trừng hai mắt nhìn Quý Dĩ Ninh, lửa giận như sắp bùng lên. Quý Dĩ Ninh kề sát vào tai cô ta, khẽ thì thầm với âm lượng chỉ hai người nghe được.

"Cô có chắc là cô muốn tất cả mọi người đều biết chuyện số liệu cô làm giả không? Trong bộ phận R and D không chỉ có một tổ của cô, nhưng tổ của cô luôn nhận được chủ đề và tài nguyên tốt nhất. Cô đoan xem nếu những người khác biết chuyện này, bọn họ có làm to chuyện lên không?"

Sắc mặt của Liễu Di Ninh tái đi, bây giờ còn chưa có thông báo trụ sở chính xử lý chuyện này ra sao. Nếu bây giờ cô ta làm ầm lên, trụ sở chính sẽ không để yên.

Nghĩ thế, Liễu Di Ninh cắn răng nói: "Cô chờ đó cho tôi!"

Liễu Di Ninh hất tay Quý Dĩ Ninh ra, cô ta vội vã bỏ đi, cô ta nhớ là bố mình có quen biết với một lãnh đạo cấp cao, có khi sẽ giúp được chuyện này.

Sau khi Liễu Di Ninh đi ra khuất bóng, một nữ đồng nghiệp khá thân thiết với Quý Dĩ Ninh bước tới.

"Dĩ Ninh, mặt cô sưng lên rồi, trong tủ lạnh có đá, tôi lấy chút đá cho cô chườm nhé."

Quý Dĩ Ninh gật đầu: "Cảm ơn cô, để tôi đi là được, cô đừng để muộn chuyện công việc."

Quý Dĩ Ninh nhanh nhẹn bước tới chỗ phòng trà, cô tìm một cái khăn mới, bọc đá chườm mặt, đau đến nỗi nhíu mày. Không biết mất mấy ngày mới tiêu sưng được, cô vẫn rất thích gương mặt này, vì phụ nữ ai mà không thích đẹp chứ?

Thậm chí Quý Dĩ Ninh còn hơi hối hận, đáng lẽ lúc nãy cô nên tát Liễu Di Ninh mạnh hơn.

Tôn Hành đứng bên lan can lầu hai của bộ phận R and D, đã quan sát suốt quá trình cũng không nhịn được nhíu mày: "Không ngờ bình thường cô Quý ăn nói nhỏ nhẹ, nhìn dịu dàng yếu đuối nhưng khi đánh nhau cũng mạnh tay đến thế."

Thẩm Tứ vẫn thờ ơ như trước nhưng trong mắt lại có vẻ hứng thú. Xem ra cháu dâu này không hề là con thỏ trắng ngây thơ không biết gì như anh nghĩ. Có thù tất báo, có khi sẽ có hại cho cô ở ngay nghề nghiệp này, nhưng chuyện này cũng không liên quan tới anh.

"Đi nào."

Hôm nay bọn họ tới đây để xem tiến độ thí nghiệm, ai ngờ lại được xem một vở kịch như thế. Tôn Hành vội đuổi theo anh: "Chủ tịch Thẩm, chúng ta có nên đi hỏi xem chuyện gì đang xảy ra hay không?"

Thẩm Tứ lạnh lùng liếc anh ta: "Tôi thấy gần đây cậu rảnh quá đấy."

"Không không không không... tôi không hề rảnh tí nào, chiều nay tôi còn có nhiều văn kiện cần sửa sang..."

Tôn Hành vội cúi đầu thầm nghĩ, lần sau phải kiềm chế sự quan tâm dư thừa của mình.

Chườm đá hơn mười phút, sau khi cảm giác gò má không còn bỏng rát như trước, Quý Dĩ Ninh mới về chỗ làm việc trong công ty.

Cô vừa ngồi xuống ghế thì nữ đồng nghiệp Hướng Ngữ lúc trước lại đẩy ghế trượt về phía cô, khẽ nói: "Dĩ Ninh, mọi người đều đang bàn tán về cô và Liễu Di Ninh. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao bỗng dưng cô ta lại đánh cô vậy?"

Quý Dĩ Ninh không định làm to chuyện, vì nếu làm to thì có thể Liễu Di Ninh sẽ mất việc. Cô vừa vào làm chưa được bao lâu mà đã làm Liễu Di Ninh mất việc, chắc chắn những đồng nghiệp khác sẽ cảm thấy lòng dạ cô quá tâm cơ, sau này cô cũng không thể sống yên trong công ty được.

Còn Liễu Di Ninh, tuy là cô ta thật sự làm giả số liệu nhưng lúc trước cũng đã nghiên cứu được vài thành quả, cũng có năng lực tốt, chắc là công ty sẽ âm thầm xử lý chuyện này, không định làm ầm lên.