ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 34

Thấy cô ta đắc ý như thế, Quý Dĩ Ninh không có cảm xúc gì, cụp mắt tiếp tục xem văn kiện.

Liễu Di Ninh còn chưa nói gì, một người phụ nữ bên cạnh Liễu Di Ninh đã tức giận nói: "Này, cô điếc à? Hay là câm? Không nghe Di Ninh nói chuyện với mình sao?"

"Ôi, Ưu Ưu, cô hung dữ như thế làm gì, dù gì thì người ta cũng có làm gì đâu, chỉ là dám giở trò sau lưng nhưng thất bại mà thôi."

Trịnh Ưu Ưu hừ lạnh: "Nếu ai còn dám hai cô, tôi sẽ không để người đó sống yên ở bộ phận R and D!"

Quý Dĩ Ninh nhíu mày, hai người phụ nữ chí chóe trong văn phòng khiến cô phiền đến nỗi không xem được văn kiện, sắc mặt dần lạnh lùng.

"Liễu Di Ninh, người giở trò sau lưng là câu nói chính xác để miêu tả cô mới đúng, nếu cô rảnh rỗi như thế thì đi xem văn kiện đi, bù lại tri thức thiếu hụt của mình, tránh việc lần sau số liệu thí nghiệm quá xấu xí, không tìm được cái cớ gì."

Liễu Di Ninh giật mình, nhìn Quý Dĩ Ninh với ánh mắt như dao găm.

"Được, chúng ta đi."

Nói xong, cô ta kéo Trịnh Ưu Ưu đi.

Cuối cùng không còn ai làm ồn, Quý Dĩ Ninh thầm nghĩ, rốt cuộc bây giờ mình cố thể nghiên cứu văn kiện rồi. Cô xem thêm vài xấp văn kiện, vừa xem vừa ghi chép lại, thoáng cái mà đã qua một lúc lâu.

Cho đến khi tiếng chuông điện thoại reo lên, Quý Dĩ Ninh mới nhận ra là đã hơn sáu giờ, thấy người gọi tới là Thẩm Yến Chi, cô không muốn bắt máy cho lắm, nhưng nếu không bắt thì có thể Thẩm Yến Chi lại tới cửa phòng thuê chặn đường mình.

Nghĩ thế, Quý Dĩ Ninh vẫn nghe máy.

Trước khi chưa có năng lực chống lại anh ta, mình không nên quá căng thẳng với anh ta thì hơn.

"Sao thế?"

Chắc là giọng nói của Quý Dĩ Ninh quá lạnh lùng nên người ở đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

"Dĩ Ninh, gần đây thời tiết lạnh hơn rồi, nghe thím Vương nói em chưa mang quần áo thu đông theo, anh tới đưa quần áo cho em đây."

Quý Dĩ Ninh cụp mắt: "Bây giờ anh ở đâu?"

"Dưới lầu công ty em."

"Chờ tôi năm phút."

Quý Dĩ Ninh cúp máy, cô dọn dẹp máy tính rồi đi.

Quý Dĩ Ninh vừa ra khỏi cổng công ty thì đã thấy chiếc Cayenne màu đen ven đường, Thẩm Yến Chi mặc tây trang màu xám đứng dựa bên xe, vì chiều cao và diện mạo điển trai nên có không ít người chú ý.

Quý Dĩ Ninh nhanh nhẹn bước tới chỗ anh ta, lạnh nhạt nói: "Quần áo của tôi đâu?"

Thấy cô đến, Thẩm Yến Chi mừng rỡ rồi chợt nhíu mày, vô thức xoa lên gò má cô. Quý Dĩ Ninh không đề phòng, cho đến khi gò má bị lòng bàn tay ấm áp của anh ta chạm vào, cô mới lùi về sau.

Thẩm Yến Chi không giấu vẻ u ám nham hiểm trong ánh nhìn, vẻ đáng sợ đầy áp lực khiến tim người ta đập nhanh cũng toát ra khỏi người anh ta.

"Ai làm đây?"

Khi nghe được ý định uy hiếp trong câu nói cuối cùng của anh, Quý Dĩ Ninh không giấu nổi ánh nhìn trào phúng.

"Thẩm Yến Chi, vậy mà anh nói là không ép tôi đó sao?"

"Anh chỉ muốn đưa em về, sao có thể coi là ép buộc được?"

Nhìn vẻ mặt hiển nhiên của anh ta, Quý Dĩ Ninh mấp máy môi, lười cãi nhau với anh ta vì cô biết người này rất cố chấp. Nhưng chẳng mấy mà cô đã nghĩ thông suốt rồi, cô coi anh ta như người lái xe miễn phí, mình cũng không cần phải chen chúc trong tàu điện ngầm.

"Được, vậy thì làm phiền anh."

Thấy cô đồng ý, cuối cùng trên gương mặt lạnh lùng như băng của Thẩm Yến Chi cũng thả lỏng, anh ta mỉm cười. Sau khi đưa cô về nhà, đưa quần áo lên lầu giúp cô, Thẩm Yến Chi mới đi.

Anh ta quay lại chỗ chiếc xe nhưng chưa vội khởi động xe, chỉ gọi điện thoại cho thư ký.

"Trong nửa tiếng, tôi muốn biết hôm nay ai dám đánh vợ tôi ở Thành Viên."

Trên lầu, sau khi Thẩm Yến Chi đi rồi, Quý Dĩ Ninh kéo vali đi vào phòng ngủ trên lầu, bắt đầu sửa sang lại. Gần như trong vali đều là áo dài tay và quần thu, là những món đồ cô thường hay mặc. Nhìn nếp gấp của quần áo, chắc là đều do Thẩm Yến Chi sửa sang lại.