ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 38

Trần Tuyết Dung nhìn vào ánh mắt lạnh lùng như băng của Tiêu Thập, bà ta hít sâu một hơi rồi cầm túi xách bỏ đi.

"Chú út... cảm ơn chú vì chuyện hôm nay..."

Thẩm Tứ quay đầu nhìn Quý Dĩ Ninh, nhìn quần áo bị dính nước ướt sũng áp sát và ngực cô rồi nhanh chóng dời mắt đi như chưa thấy gì.

"Cô đã gọi tôi là chú út rồi thì đây là chuyện tôi nên làm, tôi đưa cô về, bây giờ cô như thế này không thể gọi taxi được."

Quý Dĩ Ninh cúi đầu nhìn thoáng qua theo tầm mắt của Thẩm Tứ, áo sơ mi dính chuyện gần như trở nên trong suốt, khiến bộ ngực như ẩn như hiện, quyến rũ cùng cực. Cô cắn môi vô thức che chắn, gò má hơi nóng lên.

Quý Dĩ Ninh ngồi trên xe, cô dựa sát vào cửa, cố sức tàng hình.

May mà Thẩm Tứ vẫn luôn đọc văn kiện, không hề nhìn về phía cô lần nào trong suốt cả quãng đường nên cô cũng tự do hơn nhiều. Cho đến khi xe dừng lại ở cửa khu nhà cho thuê, lúc Quý Dĩ Ninh chuẩn bị xuống xe, chợt cô nghe thấy tiếng nói của Thẩm Tứ:

"Nếu cô muốn ly hôn với Yến Chi thì tôi có thể giới thiệu luật sư ly hôn cho cô."

Mặc dù Thẩm Yến Chi là cháu của Thẩm Tứ nhưng trong mắt Thẩm Tứ, ly hôn là chuyện không thể tha thứ được. Huống chi hôm nay Trần Tuyết Dung dám làm như vậy với Quý Dĩ Ninh trước mặt mọi người, rõ là không coi người con dâu này ra gì.

Quý Dĩ Ninh đang mở cửa xe, nghe vậy thì cô khựng lại đôi chút, siết chặt nắm tay đến nỗi đầu ngón tay trắng bệch. Bầu không khí trong xe tĩnh lặng một chốc, Quý Dĩ Ninh mới khẽ nói,"Cảm ơn chú út, khi cần tôi sẽ nhờ chú giúp đỡ. '

Thẩm Tứ cau mày nhưng cũng không hỏi nhiều.

"Được."

Sau khi xuống xe, nhìn xe của Thẩm Tứ biến mất khỏi tầm mắt, Quý Dĩ Ninh mới quay người định đi vào khu nhà trọ, đã thấy Thẩm Yến Chi đứng ở cửa, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt hậm hực, trông có vẻ không vui.

Quý Dĩ Ninh cũng lạnh lùng giả vờ không thấy anh ta, cô đi vào trong. Nhưng khi cô đi ngang qua người anh ta, người này lại túm lấy cổ tay cô.

"Dĩ Ninh, lúc nãy ai đưa em về thế? Là chú út sao?"

Giọng điệu chất vấn của anh ta khiến Quý Dĩ Ninh cảm thấy khó chịu. Quý Dĩ Ninh hất tay anh ta ra, cô lạnh lùng nói,"Không liên quan tới anh."

Thẩm Yến Chi cản cô lại, định nói chuyện thì chợt cúi đầu nhìn thấy áo sơ mi nửa trong suốt của cô, trông anh ta có vẻ u ám.

"Áo sơ mi của em sao thế?"

Nghĩ đến việc Quý Dĩ Ninh như vậy mà ngồi chung một chiếc xe với Thẩm Tứ, Thẩm Yến Chi không giấu nổi sát khí trong mắt. Cô là của riêng anh ta, anh ta tuyệt đối không cho phép người đàn ông khác đụng vào.

Quý Dĩ Ninh cười lạnh,"Anh nên đến hỏi xem mẹ anh đã làm gì thì hơn."

Thẩm Yến Chi sửng sốt, anh ta nhíu mày hỏi,"Ý em là sao?"

"Anh cứ đi hỏi thẳng là biết ngay mà."

Nói xong, Quý Dĩ Ninh đi lướt qua mặt anh ta. Sắc mặt của Thẩm Yến Chi trở nên đen kịt, anh ta gọi điện thoại cho Trần Tuyết Dung.

"Mẹ, hôm nay mẹ tới tìm Dĩ Ninh sao?"

Trần Tuyết Dung đã bị Thẩm Tứ dạy cho một bài học ở nhà hàng nên hiện giờ lửa giận đang bùng nổ trong lòng bà ta, nghe vậy, bà ta cười lạnh.

"Nó đi mách lẻo với con sao? Đúng là hạng chẳng ra gì!"

Nghe vậy, Thẩm Yến Chi khó nén vẻ tức tối trong mắt,"Mẹ, con đã nói là mẹ đừng nhúng tay vào chuyện của con và Dĩ Ninh rồi mà? Tại sao mẹ còn không nghe?"

"Nếu không phải vì con, con nghĩ là mẹ chịu đi tìm cô ta sao? Con chỉ ngoại tình thôi mà cô ta đã gây sự đòi dọn ra ngoài! Ngay cả một người đàn bà mà còn không khống chế được, nếu để người khác nghe được, không biết bọn họ sẽ cười vào mặt con ra sao!"

"Đây là chuyện của con, nếu mẹ còn lén lút tới tìm Dĩ Ninh thì con sẽ không xen vào chuyện của bố nữa đâu!"