ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 40

Anh ta có lỗi với Quý Dĩ Ninh, có lỗi với tình cảm tám năm của bọn họ.

Thẩm Yến Chi tắt video camera đi, lại gửi tin cho thư kí.

[Sau này, nếu bà chủ tìm cậu giải quyết chuyện bố của tôi thì đừng xen vào nữa. ]

[Vâng, vẫn phải tiếp tục điều tra bên phía chú út của ngài sao?]

[Cứ tiếp tục. ]

Quý Dĩ Ninh cứ tưởng sau chuyện tối qua, Thẩm Yến Chi sẽ chịu yên thân vài ngày, ai ngờ mới sáng sớm hôm sau mở cửa mà cô đã thấy anh ta cầm một bó hoa, đứng ở đó.

Thấy Quý Dĩ Ninh, trong mắt Thẩm Yến Chi ánh lên vẻ mừng rỡ,"Dĩ Ninh..."

"Có chuyện gì sao?"

Quý Dĩ Ninh ngắt lời anh ta, nhìn có vẻ mất kiên nhẫn.

Một ngày cuối tuần đẹp như thế, cô không muốn bị Thẩm Yến Chi phá hỏng.

"Dĩ Ninh, anh đã biết chuyện chạng vạng hôm qua rồi, anh đảm bảo chắc chắn sau này chuyện đó sẽ không xảy ra lần nữa... có phải mẹ anh luôn đối xử với em như thế không? Tại sao lúc trước em chưa từng nói với anh lần nào?"

Nghe anh ta hỏi như thế, Quý Dĩ Ninh chỉ thấy nực cười.

"Anh có từng quan tâm tới tôi không? Anh sống chung với mẹ mình lâu như vậy mà không biết rõ đó là người như thế nào à?"

Nhìn ánh mắt khó chịu của Quý Dĩ Ninh, Thẩm Yến Chi chột dạ dời mắt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Quý Dĩ Ninh cười trào phúng,"Thẩm Yến Chi, ba năm qua, đâu phải anh không có cơ hội hỏi xem mẹ anh đối xử với tôi như thế nào? Nhưng đến tận bây giờ, anh vẫn không truy hỏi chi tiết, cũng không muốn làm thế, chẳng phải vậy sao?"

Thẩm Yến Chi há miệng, lời giải thích đến bên mép rồi nhưng anh ta không thốt ra được một câu nào.

Anh ta có năng lực thanh minh chuyện gì chứ?

Mà sau khi kết hôn, đúng là anh ta không để ý tới cảm xúc của Quý Dĩ Ninh như trước kia. Nhiều lúc cô trách móc chồng, anh ta cũng chỉ nói là bận rộn công việc để làm cái cớ, để cô tự giải quyết cảm xúc đó.

Chẳng phải Trần Tuyết Dung dám đối xử với Quý Dĩ Ninh như thế cũng vì anh không màng tới sao?

"Chẳng lẽ tôi chưa từng úp mở với anh lần nào ư? Từ trước đến nay anh đều giả vờ không hiểu, chẳng qua chỉ vì trong mắt anh, tôi chịu chút ấm ức cũng chẳng sao."

"Nếu không phải vì lần này anh ngoại tình, tôi muốn ly hôn với anh, chắc có lẽ cả đời anh cũng không nhận ra mẹ anh âm thầm đối xử với tôi ra sao."

"Xin lỗi Dĩ Ninh..."

Thẩm Yến Chi áy náy, ngoài ba chữ này ra thì anh ta cũng không biết phải nói gì, nói gì cũng không có sức thuyết phục, lời thanh minh nào cũng quá là bất lực.

"Sau khi phát hiện anh ngoại tình, dường như anh vẫn luôn xin lỗi tôi, nhưng lời xin lỗi muộn màng sẽ không bao giờ xóa nhòa được những tổn thương mà tôi chịu."

Trước kia, cô hy vọng về tình yêu nên khi Trần Tuyết Dung lên mặt với cô, cô vẫn có thể nhịn. Người khác cảm thấy cô không xứng với anh ta, cô cũng không để ý, chỉ cần hai người bọn họ vẫn sống cuộc sống của họ là được. Nhưng từ giây phút phát hiện anh ta ngoại tình, sự nhẫn nhịn suốt mấy năm nay trong lòng cô chợt biến thành một trò cười.

Bây giờ cô không định nhịn nữa.

Thấy được vẻ thất vọng trong mắt Quý Dĩ Ninh, trái tim của Thẩm Yến Chi như bị một bàn tay bóp chặt, anh ta đau đớn đến nỗi không thể thở nổi.

"Dĩ Ninh, anh biết bây giờ anh có hứa hẹn với em ra sao, em cũng sẽ không tin anh, sau này anh sẽ chứng minh bằng hành động, chắc chắn là anh nói được làm được."

Quý Dĩ Ninh không định nghe lời hứa của anh ta, cô đi lướt qua người anh ta.

Thẩm Yến Chi định đuổi theo nhưng điện thoại trong túi chợt reo lên, anh ta vừa bắt máy thì đã nghe được tiếng nói nghiêm trọng của thư ký vang lên.

"Tổng giám đốc Thẩm, có hai dự án hợp tác của công ty gặp vấn đề."

Ánh nhìn của Thẩm Yến Chi trở nên tối tăm,"Tôi sẽ qua ngay."