Chương 43
Ứng Phàm quay đầu định nói chuyện, sau khi thấy rõ đó là Thời Vi và Quý Dĩ Ninh, hắn giật mình.
"Cô Thời..."
Lúc này, lòng hắn chỉ có hai chữ - toang rồi.
Thời Vi là bạn gái hiện giờ của Chu Thiếu Khanh, Chúc Vũ Huyên là thanh mai trúc mã của Chu Thiếu Khanh, không ngờ cái ngày Chúc Vũ Huyên về nước lại gặp Thời Vi, mà hai người còn có mâu thuẫn nhỏ.
Thấy phản ứng của Ứng Phàm là lạ, Chúc Vũ Huyên nhíu mày: "Anh biết cô ta là ai sao?"
Lúc này Ứng Phàm đã không còn lòng dạ nào trả lời câu hỏi của Chúc Vũ Huyên nữa, vì lúc này Thời Vi đang nhìn hắn với ánh mắt cười như không cười.
"Vừa rồi tôi nghe cô Chúc này nói, bạn trai của cô ta là Chu Thiếu Khanh?"
"Cô Thời, chắc là có hiểu lầm gì đó trong chuyện này rồi, hay là chờ..."
Hắn chưa dứt lời thì Chúc Vũ Huyên đã lạnh lùng ngắt lời: "Thư ký Ứng, có hiểu lầm gì chứ? Sớm muộn gì tôi và Thiếu Khanh cũng cưới nhau, bây giờ tôi nói anh ấy là bạn trai của tôi cũng được mà."
Cô ta tự tin vênh váo thấy rõ, cô ta và Chu Thiếu Khanh cùng trưởng thành với nhau, người nhà hai bên cũng có ý tác hợp. Lúc bọn họ học cấp ba, cô ta không hiểu chuyện nên không muốn quyết định hôn ước sớm như thế, bèn trốn tránh bằng việc du học.
Mấy năm nay Chúc Vũ Huyên ở nước ngoài, cuối cùng cũng hiểu được Chu Thiếu Khanh phù hợp với mình nhất, lần này cô ta về nước cũng vì muốn kết hôn với anh ấy. hvpnf
Lúc này Ứng Phàm chỉ muốn Chúc Vũ Huyên mau im miệng, nếu cô ta còn nói thêm gì nữa thì có khi đêm nay Chu Thiếu Khanh sẽ quỳ bàn giặt mất.
"Cô Thời, cô Chúc và tổng giám đốc Chu là bạn chơi từ nhỏ nên khá là thân thiết với nhau."
Thời Vi chưa nói gì thì Chúc Vũ Huyên đã nhíu mày: "Anh còn giải thích với cô ta làm gì, mối quan hệ của tôi và Thiếu Khanh thì có liên quan gì tới cô ta..."
Rồi chợt Chúc Vũ Huyên nhận ra chuyện gì đó, cô ta bắt đầu nhìn Thời Vi với ánh mắt lạnh lùng sắc bén. Sau khi quan sát Thời Vi một lúc, cô ta cười lạnh, nhướng mày nói: "Đúng là trông cũng có tí nhan sắc, nói đi, một tháng Thiếu Khanh cho cô bao nhiêu tiền thì tôi cho cô gấp mười, sau này cô đừng xuất hiện trước mặt bọn tôi nữa."
Cô ta khinh thường ra mặt, thốt ra những lời trào phúng mà nhìn Thời Vi, rõ là coi Thời Vi trở thành người bán thân thể. Nhưng Thời Vi không hề tức giận với những gì cô ta nói, không đáng tranh chấp với người như thế.
Cô mỉm cười hờ hững: "Đúng là lòng bẩn thỉu thì nhìn cái gì cũng bẩn thỉu. Nhưng chắc là phải khiến cô thất vọng rồi, bây giờ tôi là bạn gái công khai của Chu Thiếu Khanh."
Chúc Vũ Huyên nhăn mặt khó chịu, kinh ngạc không giấu nổi.
Rõ ràng khi cô ta đi, Chu Thiếu Khanh vẫn còn thích mình mà, sao lại hẹn hò với cô gái khác rồi?
"Cô Chúc nói sớm muộn gì cô và Chu Thiếu Khanh cũng cưới nhau, lẽ nào cô muốn làm kẻ thứ ba?"
"Cô im miệng cho tôi!"
Chúc Vũ Huyên cắn răng nhìn Thời Vi, lạnh lùng nói: "Thiếu Khanh chỉ chơi đùa cô qua đường thôi, chắc cô cũng hiểu tình cảm hai mươi mấy năm của bọn tôi sâu nặng thế nào."
"Hai mươi mấy năm mà không ở gần nhau, đó là chuyện hay ho đáng tự hào gì lắm hả?"
"Đó là do tôi ra nước ngoài nên cô mới thừa nước đục thả câu, bây giờ tôi về rồi, cô có tin là trong vòng một tháng, tôi sẽ làm cho anh ấy chia tay với cô không?"
Thời Vi mỉm cười với ánh nhìn lạnh lùng.
"Không cần đâu, tặng cho cô đấy."
Loại đàn ông dây dưa mập mờ với người phụ nữ khác như thế, còn giữ lại thì chỉ tổ khiến bản thân thấp thỏm mà thôi.
Chúc Vũ Huyên sửng sốt, chưa nói gì thì Thời Vi đã quay người bỏ đi rồi.
Ứng Phàm giật mình vội vã đuổi theo: "Cô Thời, chuyện này là một sự hiểu lầm, ít nhất cô cũng nên cho tổng giám đốc Chu một cơ hội giải thích chứ?"